Anh nói, giọng trầm xuống, như thể mỗi chữ đều đã được cân nhắc kỹ: “Trước tiên, đưa cô ấy đến căn hộ của tôi.”
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt không rời khỏi cô.
Anh nói: “Những chuyện khác… để sau rồi tính.”
Gia Minh không hỏi thêm điều gì nữa.
Bàn tay anh vẫn đặt vững vàng trên vô lăng, ánh mắt hướng thẳng về con đường phía trước, nhưng trong lòng đã lặng lẽ đưa ra quyết định từ rất lâu rồi. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là người đứng sau Hạo Dương: không ồn ào, không phô trương, càng không cần được ghi nhận. Anh đã quen với việc lùi lại nửa bước, đứng ở vị trí vừa đủ gần để kịp thời đưa tay ra, nhưng cũng đủ xa để không làm vướng đường đi của người kia.
Hạo Dương là kiểu người không bao giờ đưa ra quyết định trong lúc bốc đồng. Gia Minh biết điều đó rõ hơn bất kỳ ai. Mỗi lựa chọn của Hạo Dương, dù nhìn bề ngoài có vẻ đột ngột hay cảm tính, đều đã trải qua vô số lần cân nhắc trong im lặng. Và một khi đã quyết, thì không ai, kể cả chính Hạo Dương, có thể khiến anh quay đầu.
Tám năm trước là như vậy.
Hôm nay cũng vậy.
Gia Minh nhớ rất rõ những năm tháng ấy. Khi Hạo Dương còn là một cậu thiếu niên gầy gò nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và cứng cỏi. Khi cả thế giới của cậu dường như chỉ xoay quanh một cô gái tên Mãn Nguyệt. Và rồi cũng chính vì cô gái đó, Hạo Dương đã lần đầu tiên sụp đổ theo đúng nghĩa: không ầm ĩ, không gào thét, mà lặng lẽ rút lui, mang theo toàn bộ những gì từng tin tưởng.
Gia Minh đã ở đó.
Không hỏi: “Vì sao.”
Không khuyên: “Quên đi.”
Cũng không cố kéo Hạo Dương đứng dậy bằng những lời nói sáo rỗng.
Anh chỉ lái xe, đưa Hạo Dương rời đi trong đêm mưa ấy, để lại phía sau một thành phố đầy kỷ niệm không còn chỗ đứng. Suốt những năm ở nước ngoài, Gia Minh vẫn ở đó, đúng vị trí của mình. Khi Hạo Dương học hành, làm việc đến kiệt sức, anh lặng lẽ nhắc giờ. Khi Hạo Dương thức trắng đêm, anh pha cà phê. Khi Hạo Dương im lặng quá lâu, anh coi như không nhận ra, nhưng chưa từng rời đi.
Bởi vì Gia Minh hiểu một điều rất rõ:
Có những vết thương không cần lời hỏi han. Chỉ cần một người không bỏ đi.
Chiếc xe lướt qua một ngã tư lớn. Đèn đỏ bật lên, phản chiếu qua kính chắn gió thành một mảng sáng đỏ thẫm. Gia Minh giảm tốc, dừng xe đúng vạch, động tác thuần thục và ổn định, giống hệt con người anh.
Qua gương chiếu hậu, anh nhìn thấy Hạo Dương vẫn đang ngồi đó, lặng lẽ quan sát cô gái phía sau. Ánh mắt ấy không còn sắc lạnh như lúc đối đầu với bọn côn đồ, cũng không còn vẻ xa cách thường ngày. Nó trầm xuống, sâu hơn, như thể đang gánh một thứ gì đó rất nặng—vừa là quá khứ, vừa là hiện tại.