Chương 7

Hạo Dương khẽ nhíu mày.

Anh nói, giọng thấp nhưng rõ ràng: “Gia Minh! Cậu đừng gọi tôi như thế. Cứ gọi tôi như bao lâu nay là được.”

Gia Minh hơi sững lại trong một nhịp rất ngắn. Ánh mắt anh liếc qua gương chiếu hậu, thấy Hạo Dương vẫn không rời mắt khỏi cô gái nằm ở ghế sau, như thể chỉ cần quay đi một giây thôi thì người kia sẽ tan biến.

Gia Minh nói tiếp, rồi bỏ lửng câu nói ở đó: “Nhưng chúng ta đã về nước…”

Anh không nói ra phần còn lại, nhưng cả hai đều hiểu. Ở đây không còn là nước Anh xa xôi, nơi thân phận và khoảng cách có thể được che đậy bằng những quy ước lạnh lùng. Ở đây, mọi thứ đều có tên gọi thật, và thân phận của cả hai không còn là những người bạn đồng hành cùng nhau, mà là cậu chủ và anh tài xế riêng.

Hạo Dương im lặng một thoáng. Rồi anh khẽ thở ra, như nhượng bộ một điều không còn quan trọng.

Anh nói: “Tùy cậu.”

Gia Minh không nói gì thêm. Anh quay lại nhìn con đường phía trước, nhưng chỉ vài giây sau, anh lại lên tiếng, lần này chậm hơn, thận trọng hơn.

Gia Minh nói: “Vậy bây giờ… chúng ta phải làm sao với Mãn Nguyệt đây?”

Hai chữ ấy rơi xuống khoang xe như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng.

Mãn Nguyệt.

Nghe đến tên đó, l*иg ngực Hạo Dương khẽ chấn động. Ánh mắt anh tối lại, không phải vì giận dữ, mà vì một lớp ký ức bất ngờ trồi lên, rõ ràng đến mức khiến hiện tại mờ đi trong giây lát.

Mười năm trước.

Buổi sáng hôm ấy có nắng rất đẹp. Nắng trải dài trên sân trường, len qua tán cây, vỡ ra thành những mảng sáng lung linh trên nền gạch. Từ xa, anh nhìn thấy cô chạy về phía mình, mái tóc cắt ngắn ngang vai đung đưa theo từng bước chân vội vã. Gương mặt thon gọn, làn da sáng, đôi mắt to và trong đến mức người ta chỉ cần nhìn vào là thấy cả bầu trời buổi sớm phản chiếu trong đó. Chiếc mũi cao, thanh thoát, tạo nên một đường nét vừa dịu dàng vừa cứng cỏi, giống hệt tính cách của cô.

Cô mặc bộ đồng phục nữ sinh đơn giản, khẽ bay theo gió. Khi nhìn thấy anh, cô chậm lại, rồi nở nụ cười.

Một nụ cười sáng đến mức khiến mọi thứ xung quanh như nhạt đi.

Mãn Nguyệt, trăng tròn.

Khi ấy, Hạo Dương từng nghĩ cái tên đó được đặt ra là để dành riêng cho khoảnh khắc này: cô đứng dưới nắng sớm, cười với anh, không vướng bận, không hoài nghi, như thể tương lai chỉ là một con đường thẳng tắp dẫn về phía trước.

Ký ức dừng lại đột ngột.

Tiếng động cơ đều đều kéo anh trở về thực tại. Hạo Dương chớp mắt một lần, chậm rãi, rồi nhìn lại gương mặt nhợt nhạt đang ngủ say vì kiệt sức kia. Mãn Nguyệt của hiện tại không còn nắng sớm, không còn đồng phục, chỉ còn lại những dấu vết mong manh của một đêm dài và quá nhiều sợ hãi.