- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chào Em, Anh Đã Trở Về!
- Chương 6
Chào Em, Anh Đã Trở Về!
Chương 6
Bên trong khoang xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ trầm đều và hơi thở mỏng manh của cô gái. Hạo Dương ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang nhợt nhạt kia. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính, lần lượt soi rõ từng đường nét quen thuộc—những đường nét mà anh đã tưởng chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Anh tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu thêm một lần nữa.
Chỉ một lần thôi, rất nhanh, nhưng đủ để xác nhận điều mà anh đã nhận ra ngay từ khoảnh khắc Hạo Dương kêu dừng xe. Gương mặt ấy, dù nhợt nhạt, dù bất động, vẫn không thay đổi theo năm tháng nhiều như người ta tưởng. Có những đường nét, một khi đã khắc sâu, thì thời gian chỉ làm chúng trở nên sắc nét hơn.
Anh khẽ thở dài.
Một tiếng thở dài rất nhẹ, chìm vào tiếng động cơ đều đều, như thể nếu mạnh hơn một chút thôi thì quá khứ sẽ bị đánh thức hoàn toàn. Tám năm trước, cũng chính anh là người lái chiếc xe đưa Hạo Dương rời đi trong một đêm mưa, khi cả thế giới của cậu chủ trẻ tuổi sụp đổ, không còn mảnh nào nguyên vẹn. Và nguyên nhân, cũng chính là do cô gái đang nằm bất động ở ghế sau lúc này gây ra.
Anh không nói gì thêm. Hai tay vẫn giữ chặt vô lăng, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước. Đèn đường nối tiếp nhau trôi qua, từng vệt sáng phản chiếu lên kính xe rồi biến mất, giống như những ký ức cũ: không cần gọi tên, nhưng chưa bao giờ thật sự rời đi.
Chiếc xe chạy được một đoạn khá dài trong im lặng.
Hạo Dương ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô gái. Áo khoác của anh phủ kín người cô, nhưng anh vẫn cảm thấy như chưa đủ. Ngực cô khẽ phập phồng theo từng nhịp thở yếu ớt, mong manh đến mức khiến anh phải căng mắt nhìn mới dám chắc rằng cô vẫn ổn.
Anh tài xế cuối cùng cũng lên tiếng.
Anh nói: “Cậu chủ…”
Giọng anh thấp, chậm, mang theo sự dè dặt hiếm thấy: “Tiếp theo… phải làm sao?”
Khi nói, anh hơi nghiêng đầu. Ánh mắt không rời con đường nhưng vẫn phản chiếu rõ hình ảnh phía sau qua tấm kính: Hạo Dương và cô gái—một người tỉnh táo đến căng thẳng, một người bất động như đang trôi giữa ranh giới mơ hồ nào đó.
Câu hỏi rơi xuống khoang xe yên tĩnh, không vang, nhưng nặng.
Hạo Dương không trả lời ngay.
Anh nhìn gương mặt ấy thêm một lúc nữa: vết máu khô nơi khóe môi, hàng mi khép chặt, nét bình yên giả tạo của người đã kiệt sức sau hoảng loạn. Cô nằm đó, gần đến mức chỉ cần với tay là chạm được, nhưng lại xa như một phần đời mà anh đã đánh mất.
Bàn tay anh siết chặt.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chào Em, Anh Đã Trở Về!
- Chương 6