Hạo Dương quay người lại.
Chỉ một động tác rất nhỏ thôi, nhưng khi ánh mắt anh chạm đến bức tường phía sau, tim anh như bị ai đó siết mạnh. Cô gái không còn đứng nữa. Cơ thể trượt dọc theo mảng gạch lạnh, đầu nghiêng sang một bên, mái tóc rối che khuất nửa gương mặt. Đôi mắt đã khép lại từ lúc nào, hàng mi khẽ run lên rồi bất động. Toàn thân cô mềm rũ, như thể chỉ cần buông tay khỏi bức tường là sẽ đổ sụp xuống nền đất.
Cô đã ngất đi.
Không phải vì đau thể xác, mà vì nỗi sợ bị dồn nén quá lâu, quá mạnh, cuối cùng đã vượt quá giới hạn mà một cơ thể mong manh có thể chịu đựng.
Anh tài xế trầm giọng, bước nhanh lại gần: “Hạo Dương!”
Hạo Dương đã ở đó trước khi câu nói kịp dứt. Anh sải bước về phía cô, quỳ một gối xuống, cánh tay đỡ lấy bờ vai đang trượt xuống. Khi chạm vào, anh cảm nhận rõ sự lạnh lẽo thấm qua lớp vải mỏng, lạnh đến mức khiến l*иg ngực anh thắt lại.
Anh nói khẽ, không rõ là với tài xế hay với chính mình: “Nhẹ thôi!”
Anh cởi chiếc áo khoác trên người ra, động tác nhanh nhưng cẩn trọng. Lớp vải dày phủ lên vai cô, che đi thân hình đang run lên theo từng hơi thở nông. Anh kéo áo lại sát hơn một chút, như sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi thì gió đêm cũng đủ làm cô vỡ vụn thêm lần nữa.
Khi anh luồn tay ra sau lưng cô, cả cơ thể cô nghiêng hẳn về phía anh.
Nhẹ đến mức khiến người ta sợ.
Hạo Dương siết chặt hơn, một tay đỡ sau lưng, tay kia vòng qua khoeo chân, nhấc bổng cô lên. Cơ thể cô lọt thỏm trong vòng tay anh, đầu tựa vào ngực anh một cách vô thức. Hơi thở yếu ớt phả nhẹ qua lớp áo sơ mi, mang theo mùi đêm lạnh và một chút vị kim loại của máu còn chưa tan.
Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh như lùi ra rất xa.
Tiếng nhạc từ quán bar, tiếng người xì xào, cả ánh đèn nhấp nháy… tất cả đều trở nên mờ nhạt. Trong vòng tay anh lúc này chỉ còn lại một sức nặng rất thật, rất mong manh, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng anh đã suýt nữa đến muộn hơn một bước.
Anh tài xế đã mở sẵn cửa xe sau.
Hạo Dương cúi người, cẩn thận đặt cô nằm trên ghế da rộng, điều chỉnh tư thế để đầu cô tựa vào lưng ghế, tránh va chạm. Anh kéo áo khoác đắp kín hơn. Bàn tay dừng lại một nhịp nơi bờ vai gầy, do dự rất ngắn, rồi rút về.
Anh nói: “Đi thôi!”
Cánh cửa xe khép lại, ngăn cách đêm tối bên ngoài. Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi góc phố vẫn còn vương lại mùi rượu và sự hèn hạ.