Ngay lúc đó, từ phía sau, cánh cửa xe hơi đóng lại dứt khoát.
Anh tài xế đã xuống xe.
Người thanh niên trạc tuổi Hạo Dương, cao lớn, vai rộng, mặc áo sơ mi tối màu giản dị. Không cần nói nhiều, anh đứng chếch phía sau Hạo Dương nửa bước, một vị trí quen thuộc của người đã quá hiểu công việc của mình. Ánh mắt anh không dao động, quét nhanh qua đám côn đồ như đang kiểm tra một tình huống giao thông nguy hiểm.
Anh nói ngắn gọn: “Cậu chủ! Cảnh sát cách đây hai con phố.”
Câu nói không to, nhưng đủ để rơi trúng tai những kẻ đang đứng gần nhất.
Một gã cau mày: “Dọa ai đấy?”
Hạo Dương nghiêng đầu rất nhẹ, ánh mắt cuối cùng cũng đặt thẳng lên kẻ vừa nói. Không khinh miệt, không tức giận bộc lộ, chỉ là một sự lạnh lẽo khiến người ta có cảm giác mình đã bị đo lường xong, và kết quả thì không mấy dễ chịu.
Anh nói: “Không ai dọa. Tôi cho các anh một cơ hội rời đi bằng đôi chân của mình.”
Một nhịp im lặng rơi xuống.
Rồi một tiếng chửi bật ra.
Gã đứng gần nhất bất ngờ vung tay, động tác thô bạo, nhanh và thiếu suy nghĩ. Nhưng cánh tay đó chưa kịp chạm tới Hạo Dương thì đã bị chặn lại. Anh tài xế bước lên đúng lúc, bàn tay to lớn khóa chặt cổ tay gã kia, xoay mạnh theo một góc không tự nhiên.
Tiếng kêu đau bật ra, sắc và ngắn.
Hạo Dương không lùi. Anh tiến lên đúng khoảnh khắc đối phương mất thăng bằng, vai húc thẳng, dồn gã đó lùi mạnh về sau. Lưng hắn va vào tường, va chạm mạnh đến mức hơi thở bật ra thành tiếng khò khè.
Mọi thứ vỡ ra trong chớp mắt.
Hai gã còn lại lao lên. Đường phố không rộng, ánh đèn chập chờn, tiếng giày trượt trên mặt đường nghe rõ mồn một. Anh tài xế xoay người, đẩy Hạo Dương lệch sang một bên nửa bước, không phải để che chắn, mà để mở không gian. Một cú đánh gọn gàng, chính xác, khiến kẻ lao tới loạng choạng, đập vai vào thùng rác kim loại kêu loảng xoảng.
Hạo Dương xoay người theo quán tính, nắm lấy cổ áo gã còn lại. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc, đủ để kẻ kia nhận ra mình đã phạm sai lầm. Anh không nói gì. Chỉ đẩy mạnh, dứt khoát, khiến hắn ngã nhào xuống mặt đường.
Tiếng động lớn cuối cùng cũng khiến vài người đi đường ngoái nhìn, nhưng vẫn tiếp tục nhanh chân bước về phía trước mà không dám dừng lại.
Đám côn đồ bắt đầu lùi lại.
Không phải vì bị đánh bại hoàn toàn, mà vì thứ đứng trước mặt họ không còn là một cuộc vui dễ dãi. Trước mắt họ là hai người đàn ông không hề hoảng loạn, không hề do dự, và rõ ràng không có ý định dừng lại nếu bị ép.
Hạo Dương đứng thẳng lại, chỉnh cổ tay áo như thể vừa phủi bụi. Ánh mắt anh lướt qua từng kẻ một, dừng lại đủ lâu để họ hiểu rằng mình đã bị ghi nhớ.
Anh nói: “Biến!!!”
Không còn tiếng cười. Chỉ còn những bước chân rút lui vội vã, lẫn trong tiếng nhạc và ánh đèn chớp nháy.
Hạo Dương chưa quay lại ngay. Anh đứng đó thêm một nhịp, đảm bảo rằng đêm nay, ít nhất tại góc phố này, sẽ không còn ai dám quay đầu lại.