Chương 3

Chiếc xe vừa dừng hẳn, Hạo Dương đã mở cửa bước xuống. Gió đêm tạt vào mặt anh, mang theo mùi rượu, khói thuốc và một thứ mùi khó chịu khác: mùi của sự hèn hạ dơ bẩn. Anh chỉnh lại cổ tay áo, từng bước tiến về phía góc phố đang vang lên tiếng cười man rợ kia.

Bóng anh đổ dài trên mặt đường, kéo thẳng về phía bức tường nơi cô gái đang run rẩy, như một lưỡi dao chậm rãi rạch qua màn đêm, báo hiệu rằng trò chơi bẩn thỉu ấy sắp phải kết thúc.

Một kẻ trong đám côn đồ dịch người, vô tình để lộ trọn vẹn gương mặt cô gái dưới ánh đèn. Khoảnh khắc đó, Hạo Dương thấy rõ ánh mắt cô, đôi mắt đã từng nhìn anh với vẻ tin tưởng tuyệt đối, từng cười với anh trong những ngày mà cả hai đều ngây thơ nghĩ rằng thế giới này còn chỗ cho sự bình yên.

Giờ đây, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự cảnh giác mệt mỏi và nỗi sợ bị dồn ép đến kiệt quệ.

Một thứ gì đó trong l*иg ngực anh vỡ ra.

Hạo Dương dừng lại cách bọn chúng vài bước chân.

Anh nói: “Tránh ra!!!”

Giọng anh vang lên không lớn, không gằn xuống, thậm chí không hề mang theo cảm xúc rõ ràng nào. Nhưng nó rơi xuống khoảng không như một mệnh lệnh lạnh lẽo, khiến tiếng cười ngắt quãng trong tích tắc.

Một gã quay đầu lại trước, ánh mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, ăn mặc chỉnh tề, đứng thẳng giữa ánh đèn đường. Hắn nheo mắt, đánh giá nhanh: từ đôi giày da không dính bụi, đến cổ tay áo được cài cẩn thận, rồi dừng lại ở ánh mắt không hề né tránh của Hạo Dương.

Hắn nhếch mép cười một cách thô thiển: “Liên quan gì đến mày?”

Hạo Dương không nhìn hắn lâu. Ánh mắt anh lướt qua, dừng lại phía sau, nơi cô gái đang bị ép sát vào tường. Khi ánh nhìn của họ chạm nhau, cô khẽ sững lại. Đồng tử co rút, như thể não bộ cần thêm một nhịp để tin rằng người đang đứng trước mặt kia là thật.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, giữa tiếng nhạc xa xa và mùi đêm ẩm lạnh, không ai nói thêm lời nào.

Chỉ có một điều rõ ràng đến tàn nhẫn.

Quá khứ mà cả hai tưởng đã chôn sâu, đã tự chọn cách quay trở lại, ngay tại nơi bẩn thỉu và tàn nhẫn nhất.

Hạo Dương nói, chậm rãi: “Lặp lại lần nữa! Tránh ra!!!”

Sự bình thản ấy khiến nụ cười trên mặt gã kia khựng lại. Hắn liếc nhanh sang đồng bọn, như tìm sự hậu thuẫn. Ba gã khác lập tức tách ra, tạo thành nửa vòng cung. Tiếng cười lại vang lên, lần này thấp hơn, nặng hơn, mang theo mùi thách thức bao trùm.