Chương 2

Cô gái loạng choạng, đầu nghiêng sang một bên, va mạnh vào tường. Một dòng máu mảnh trào ra nơi khóe miệng, trượt xuống cằm, đỏ thẫm đến nhức mắt trên gương mặt trắng bệch. Cô cắn chặt răng, đôi chân mềm nhũn, phải dựa hẳn vào tường mới không ngã quỵ.

Cả góc phố như đông cứng trong một nhịp thở.

Rồi tiếng cười lại vang lên, to hơn, ồn ào hơn, như thể nỗi đau của cô chỉ là một chi tiết phụ trong trò giải trí của chúng. Người đi đường lướt qua nhanh hơn, ánh mắt tránh né, bước chân vội vã. Không ai dừng lại. Cũng không ai lên tiếng.

Chiếc xe lăn bánh chậm hơn nữa, gần đến mức ánh đèn đường quét thẳng qua gương mặt cô gái. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như bị kéo lại gần Hạo Dương một cách tàn nhẫn, không còn lớp kính hay khoảng cách an toàn nào để che chắn.

Anh nhìn rõ từng vệt đỏ hằn trên làn da trắng xanh của cô: những dấu tay in chồng chéo, thô bạo, còn mới đến mức màu sắc vẫn chưa kịp tan đi. Ở khóe môi, máu rịn ra thành một đường mảnh, lấp lánh dưới ánh đèn như một vết nứt không thể che giấu.

Cô gái nghiêng đầu, mái tóc rối bời che đi nửa gương mặt, nhưng nửa còn lại thì hiện ra rõ ràng. Đôi môi khẽ run, hàm răng cắn chặt như đang cố giữ lại thứ gì đó sắp vỡ tung. Đôi mắt mở to, ánh nhìn hoảng loạn lướt qua những gã đàn ông đang vây quanh rồi trôi vô định ra phía con phố, như thể cô vẫn còn hy vọng mong manh rằng ai đó, bất kỳ ai, sẽ nhìn thấy.

Bàn tay cô run lên khi bám vào mép tường, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng quá nhiều sức. Máu ở khóe miệng đã khô lại một phần, kéo căng mỗi khi cô cử động, khiến cô khẽ nhăn mặt, nhưng tuyệt nhiên không bật ra tiếng khóc. Sự im lặng đó, đối với anh, còn nặng nề hơn bất kỳ tiếng kêu la nào.

Hạo Dương nhìn thấy cô rõ hơn.

Gương mặt ấy, dù bị bóng người che khuất từng lúc, dù loang lổ những vệt đỏ và dấu vết đau đớn, vẫn không thể nhầm lẫn. Đường nét ấy, đôi mắt ấy, cách cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng yếu mềm ấy… tất cả đều trùng khớp một cách tàn nhẫn với ký ức anh đã cố chôn vùi suốt nhiều năm.

Tim anh dường như đập lệch một nhịp.

Không phải vì do dự.

Mà vì chắc chắn.

Hạo Dương cảm thấy ngực mình như thắt lại.

Ánh mắt anh tối sầm, nét mệt mỏi biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự lạnh lẽo sắc bén. Hàm anh siết chặt, một đường gân nổi lên nơi thái dương. Không khí trong xe như chùng xuống.

Anh nói: “Dừng xe!”

Giọng không lớn, nhưng dứt khoát đến mức tài xế lập tức đạp phanh.