Gia Minh nói, giọng thấp và chắc, như một lời báo cáo nhưng cũng như một sự trấn an: “Cô ấy không sao.”
Hạo Dương không đáp.
Anh không quay đầu. Không gật. Không hỏi thêm. Ánh mắt vẫn hướng về phía xa xa, nơi ánh sáng đang dần chiếm trọn khu vườn. Chỉ có bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại trong một khoảnh khắc rất ngắn—ngắn đến mức nếu không quen thuộc, sẽ không ai nhận ra.
Gia Minh liếc nhìn anh một cái, rồi nhìn theo hướng ánh mắt ấy. Cả hai cùng im lặng. Sự im lặng giữa họ không nặng nề, mà là thứ im lặng đã được tôi luyện qua nhiều năm đồng hành: im lặng của những điều không cần nói ra.
Gia Minh nói tiếp, sau một nhịp ngừng vừa đủ: “Hai người… không gặp nhau. Cô ấy tìm được điện thoại. Đã quay lại công việc.”
Một con chim nhỏ đáp xuống bờ tường xa xa, rồi vỗ cánh bay đi. Ánh nắng mạnh hơn một chút, chiếu lên mặt bàn đá, phản chiếu trong làn cà phê còn bốc khói.
Cuối cùng Hạo Dương cũng lên tiếng. Giọng anh trầm, khàn nhẹ, như thể đã thức cả đêm mà không cần ngủ.
Anh hỏi: “Cô ấy có hỏi gì không?”
Gia Minh lắc đầu. Anh đáp: “Chỉ hỏi thông tin người cứu cô ấy. Tôi đã từ chối như cậu dặn.”
Hạo Dương khẽ nhắm mắt lại trong một nhịp rất ngắn, rồi mở ra. Không phải nhẹ nhõm. Cũng không phải thất vọng. Chỉ là một cảm xúc lặng lẽ trôi qua, khó gọi tên.
Anh nói: “Tốt.”
Chỉ một chữ.
Gia Minh cầm ly cà phê của mình, nhấp một ngụm nhỏ. Anh hỏi: “Cậu không định gặp cô ấy thật sao?”
Câu hỏi được đặt ra rất bình thản: không thúc ép, không phán xét. Chỉ là một câu hỏi mà sớm muộn cũng phải được nói thành lời.
Hạo Dương im lặng khá lâu.
Gió buổi sáng khẽ lay những tán lá. Ánh sáng dần phủ kín khu vườn. Một nơi vừa quen—vì đây là nhà anh. Vừa lạ—vì con người ngồi đây đã không còn là chàng trai của tám năm trước.
Sau cùng, anh nói: “Chưa phải lúc.”
Gia Minh gật đầu. Anh không hỏi bao giờ, bởi cả hai đều hiểu: thời điểm đó không được đo bằng ngày tháng. Nó được đo bằng việc Hạo Dương có đủ bình tĩnh để nhìn thẳng vào quá khứ mà không muốn quay lưng bỏ chạy hay không.
Hạo Dương đưa tay chạm vào ly cà phê. Hơi nóng lan vào lòng bàn tay, rất thật.
Bình minh đã lên hẳn.
Nhưng có những thứ, dù ánh sáng có đầy đến đâu, vẫn cần thêm thời gian mới có thể bước ra khỏi bóng tối.
Quản gia Trần đứng ngay ngưỡng cửa, hơi cúi người. Giọng nói cung kính nhưng ấm áp, như đã chờ câu này rất lâu rồi mới được nói ra.
Ông nói: “Chào cậu chủ, mời cậu chủ vào dùng bữa sáng.”
Hạo Dương khẽ gật đầu.
Anh đáp: “Dạ.”
Anh đứng dậy, bước theo quản gia vào trong biệt thự. Ánh nắng buổi sáng theo sau lưng anh, đổ dài trên lối đi lát đá, rồi dừng lại trước cánh cửa lớn khép mở. Khi bóng anh khuất hẳn bên trong, khu vườn phía sau trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.