Chương 17

Suy nghĩ về anh lại âm thầm tràn vào, không ồn ào, không dữ dội, chỉ len lỏi như một thói quen cũ chưa bao giờ bị xóa sạch. Nhưng gần như ngay lập tức, Mãn Nguyệt lắc đầu, cố gạt phăng ý nghĩ ấy đi.

Không phải anh.

Không thể là anh.

Người đàn ông vừa đứng trước mặt cô—giọng nói, dáng vẻ, ánh mắt—không giống người trong ký ức của cô. Ít nhất, đó là điều cô tự nói với mình. Cô cúi xuống, ngồi vào bàn ăn, hai tay đặt lên đầu gối, hít sâu một hơi như để trấn tĩnh.

Dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, dù trong lòng vẫn còn đầy hoang mang, có một điều không thể phủ nhận:

Người đó đã cứu cô.

Và đang cố gắng đưa cô trở về nhà, theo cách an toàn nhất mà anh ta cho là đúng.

Còn những câu hỏi chưa được trả lời…

Có lẽ đang đợi cô ở dưới sảnh: người đàn ông mà cô vẫn chưa biết tên, người đã cứu mạng cô tối qua.

Khi vừa bước lên xe, Mãn Nguyệt khẽ khàng lên tiếng. Giọng mang theo chút ngập ngừng.

Cô nói: “Anh có thể đưa tôi quay lại quán bar tối qua không ạ? Tôi nghĩ… mình đã làm rơi điện thoại ở đó. Tôi cần quay lại để tìm.”

Người đàn ông ngồi ở ghế lái khẽ nghiêng đầu nhìn cô qua gương chiếu hậu. Ánh mắt anh điềm tĩnh, không dò xét.

Anh đáp gọn: “Dạ vâng ạ.”

Rồi anh nổ máy, cho xe lăn bánh chậm rãi ra khỏi bãi đỗ.

Xe rẽ vào dòng đường buổi sáng. Ánh nắng sớm xuyên qua kính chắn gió, trượt dài trên mặt tablo lạnh lẽo. Mãn Nguyệt tựa lưng vào ghế da, nhịp tim cuối cùng cũng chậm lại.

Anh ấy biết quán bar tối qua.

Suy luận ấy khiến cô thở phào—một sự nhẹ nhõm rất nhỏ, nhưng đủ để trấn an.

Vậy là anh ấy chính là người đã cứu mình.

Ý nghĩ đó giúp cô buông lỏng đôi vai đang căng cứng từ sáng đến giờ.

Chiếc xe dừng lại ở góc phố quen thuộc. Những vệt đèn neon của đêm qua đã tắt, chỉ còn lại bức tường xám và mặt đường loang lổ ánh nắng. Mãn Nguyệt mở cửa, gần như lao xuống xe. Cô bước nhanh về phía đoạn tường nơi mọi chuyện xảy ra, mắt quét vội từng kẽ gạch, từng mép cống.

Người đàn ông cũng xuống xe, giữ khoảng cách vừa phải. Anh không hỏi, chỉ lặng lẽ tìm cùng cô: cúi người, quan sát, dùng mũi giày khẽ gạt những mẩu rác nhỏ sang một bên. Cả hai làm việc trong im lặng, tiếng xe cộ lướt qua phía sau như một dòng chảy xa xôi.

Giọng cô bật lên, gấp gáp: “Ở đây rồi!”

Cô quỳ xuống, thò tay vào miệng cống, rút ra chiếc điện thoại phủ bụi. Màn hình nứt một góc, vết rạn chạy chéo như một đường sét nhỏ. Cô bấm nút. Màn hình sáng lên.