Anh mặc sơ mi sáng màu, tay áo xắn gọn gàng. Trên tay là một túi đồ ăn giấy còn bốc hơi nóng. Ánh sáng từ hành lang tràn vào phía sau lưng anh, khiến gương mặt anh trong khoảnh khắc đầu tiên bị che khuất bởi bóng ngược sáng. Anh dừng lại rất khẽ khi thấy cô đứng gần cửa, rồi lập tức cúi đầu chào—một cử chỉ lịch sự, đúng mực, không hề mang theo sự xâm phạm.
Anh nói: “Chào cô.”
Giọng nói trầm, bình ổn.
Không đợi cô phản ứng, anh nghiêng người tránh sang một bên, bước nhanh về phía nhà bếp. Động tác gọn gàng, thuần thục, như thể đây là việc anh đã làm sẵn trong đầu từ trước. Anh đặt túi đồ ăn xuống bàn, mở ra. Mùi thức ăn nóng hổi lập tức lan khắp không gian. Từng hộp được lấy ra, sắp xếp ngay ngắn. Đũa muỗng đặt gọn một bên. Khăn giấy được kéo ra sẵn.
Tất cả đều rất… bình thường.
Quá bình thường so với trạng thái rối loạn trong lòng cô.
Mãn Nguyệt đứng bất động vài giây, rồi mới chậm rãi lên tiếng. Giọng vẫn còn run nhẹ.
Cô hỏi: “Tối qua… là anh cứu tôi sao?”
Người đàn ông không quay đầu lại ngay. Anh đặt nốt hộp cuối cùng xuống bàn, chỉnh lại vị trí cho thẳng hàng, rồi mới đáp—không phải câu trả lời cô mong đợi.
Anh nói: “Cô dùng xong bữa sáng rồi tôi sẽ đưa cô về nhà.”
Chỉ vậy thôi.
Không giải thích.
Không nhận hay phủ nhận.
Nói xong, anh quay người đi về phía cửa, như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc ở đó.
Mãn Nguyệt vội bước theo: “Khoan đã…”
Một câu hỏi khác đã lên tới đầu lưỡi, nhưng chưa kịp nói ra thì người đàn ông bỗng quay lại.
Ánh mắt anh nhìn cô rất thẳng, rất ngắn. Không dò xét, không xa cách. Chỉ là một ánh nhìn dứt khoát, đủ để khiến cô đứng phắc lại tại chỗ.
Anh nói: “Tôi đợi cô ở dưới sảnh. Cô cứ từ từ dùng bữa.”
Giọng anh vẫn bình thản như cũ, nhưng không cho phép thương lượng.
Rồi anh mở cửa, bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng. Tiếng khóa vang lên một lần nữa—lần này không còn đột ngột, nhưng vẫn khiến Mãn Nguyệt khẽ rùng mình.
Căn hộ lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu.
Cô đứng đó thêm vài giây, rồi mới chậm rãi quay người, từng bước tiến về phía bàn ăn. Khi nhìn rõ những hộp thức ăn được bày ra, tim cô bất chợt khựng lại.
Là món ở cửa hàng quen.
Quán ăn nhỏ ở góc phố mà cô đã ăn suốt nhiều năm qua, từ khi còn là sinh viên đến tận bây giờ. Hương vị rất đặc trưng, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ nhận ra. Không phải kiểu đồ ăn đắt tiền, càng không phải lựa chọn ngẫu nhiên của một người xa lạ.
Một cảm giác khó gọi tên dâng lên nơi cổ họng.