Chương 15

Nhưng gương mặt của họ thì mờ nhòe.

Ánh đèn đường hắt chéo, bóng tối đan xen, khiến mọi đường nét đều không rõ ràng. Cô chỉ nhớ được dáng người, nhớ cảm giác an toàn đến bất ngờ… rồi mọi thứ tối sầm.

Khoảnh khắc trước khi ngất đi.

Ở đó, ký ức trở nên kỳ lạ hơn.

Cô nhớ mình được ôm lấy. Một vòng tay rất chắc, không siết chặt, nhưng đủ vững để cô không còn sợ rơi xuống. Hơi thở của người đó ở rất gần: ấm, đều, mang theo mùi rất quen thuộc mà cô không tài nào gọi tên ngay được. Và có một giọng nói… thấp, trầm, nói rất khẽ, như thể chỉ để dành cho riêng cô nghe.

Một giọng nói mà đời này, cô biết mình sẽ không bao giờ quên.

Ý nghĩ ấy vừa kịp hình thành, Mãn Nguyệt đã vội lắc mạnh đầu, như muốn hất nó ra khỏi tâm trí. Mái tóc rối tung theo chuyển động, vài sợi dính vào trán, nhưng cô không để tâm.

Cô thì thầm, giọng khàn đi: “Không thể là anh. Không thể nào…”

Cô biết rõ hơn ai hết. Người đó đã rời đi từ rất lâu rồi. Rời đi đến mức cô đã buộc mình tin rằng anh chỉ còn tồn tại trong ký ức—những ký ức mà cô cố gắng chôn sâu để có thể sống tiếp. Không có lý do gì để anh xuất hiện ở đây. Không có lý do gì để anh cứu cô. Và càng không có lý do gì để cô được ôm trong vòng tay quen thuộc ấy.

Mãn Nguyệt đưa tay lên, áp nhẹ lên ngực, nơi tim vẫn đang đập dồn dập. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô nghe rõ cả nhịp thở của chính mình.

Dù lý trí liên tục phủ nhận, một cảm giác khác vẫn âm thầm tồn tại: mơ hồ, dai dẳng, như một vệt sáng nhỏ không chịu tắt.

Cô đang ở đây vì ai đó đã đưa cô đến.

Và người đó, dù là ai, đã không làm cô tổn thương.

Nhận ra điều đó không khiến cô bớt sợ hơn. Nó chỉ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn, nặng nề hơn, như thể cánh cửa của quá khứ vừa bị hé mở… đúng vào lúc cô tưởng mình đã khóa chặt nó từ rất lâu rồi.

Mãn Nguyệt cố ép bản thân thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đang dâng lên dồn dập. Cô không cho phép mình đứng yên thêm nữa. Ở lại căn phòng xa lạ này quá lâu chỉ khiến nỗi hoảng sợ lan rộng, bám chặt lấy từng nhịp thở. Cô xoay người, bước nhanh về phía cửa, tim đập gấp đến mức tai ù đi.

Ngay khi tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa—

Tít… tít…

Âm thanh điện tử vang lên khô khốc.

Mãn Nguyệt sững người.

Cánh cửa đang được mở từ bên ngoài.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô vô thức lùi lại một bước, hai tay khẽ siết chặt. Lưng căng cứng trong tư thế phòng thủ vụng về của một người vừa trải qua nỗi sợ chưa kịp lắng xuống. Trong đầu cô trống rỗng, chỉ còn bản năng thúc giục phải chuẩn bị cho điều tệ nhất.

Cửa mở ra.

Một người đàn ông cao lớn bước vào.