Chương 14

Nhưng trong đầu anh, hình ảnh khác vẫn không chịu tan đi: cô gái nằm trên chiếc giường của anh, hơi thở mỏng manh, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn dịu. Anh siết chặt tay, rồi lại thả lỏng, như thể đang tự nhắc mình tạm thời gác lại.

Ít nhất là đêm nay.

Đêm nay, anh cho phép mình làm một người con trở về nhà.

Còn những chuyện khác—những ký ức chưa khép lại, những câu hỏi chưa có lời đáp—sẽ phải chờ đến khi anh đủ bình tĩnh để mở ra, đối diện, và không quay đầu trốn tránh thêm lần nào nữa.

-.-.-.-

Sáng hôm sau, Mãn Nguyệt tỉnh giấc từ một giấc ngủ sâu đến lạ lùng, một giấc ngủ mà đã rất lâu rồi cô không cho phép bản thân mình chạm tới. Không mộng mị. Không giật mình. Không nỗi sợ chực chờ kéo cô bật dậy giữa đêm. Chỉ là một khoảng tối êm ái, kéo dài, như thể cơ thể cô đã tự động tắt đi mọi cảnh giác để bù đắp cho những ngày tháng kiệt quệ trước đó.

Cô khẽ vươn vai, một động tác rất nhỏ, rất tự nhiên… rồi cả người bỗng cứng lại.

Trần nhà phía trên không quen thuộc.

Màu sắc. Độ cao. Ánh sáng rơi xuống từ khung cửa sổ lớn ở phía xa. Tất cả đều không phải căn phòng trọ chật hẹp mà cô vẫn sống. Không có bức tường bong sơn. Không có tiếng xe cộ ồn ào len qua khe cửa sổ mỗi sáng. Thay vào đó là sự yên tĩnh đến mức khiến tai cô ù đi trong một nhịp.

Tim cô đập mạnh.

Mãn Nguyệt bật dậy khỏi giường theo bản năng, động tác gấp đến mức tấm chăn trượt khỏi người, rơi xuống sàn trong tiếng sột soạt khô khốc. Hơi lạnh bất ngờ khiến cô rùng mình, nhưng nỗi hoảng loạn đã lấn át mọi cảm giác khác. Cô đảo mắt nhìn quanh: chiếc giường rộng, ga trải phẳng phiu, căn phòng sạch sẽ và gọn gàng đến mức xa lạ.

Cô lẩm bẩm: “Không phải… không phải chỗ này…”

Hơi thở cô dồn dập. Cô cúi xuống, vội vàng lục tìm xung quanh giường, tay sờ soạng trên nệm, dưới gối, bên mép giường… tất cả đều trống trơn. Không có điện thoại. Không có túi xách. Không có bất cứ thứ gì quen thuộc để bấu víu.

Nỗi sợ lập tức dâng lên, lạnh và sắc.

Mãn Nguyệt ép bản thân hít sâu, cố gắng kéo những mảnh ký ức rời rạc quay trở lại. Tối qua… quán bar… ánh đèn neon… tiếng cười thô ráp… bức tường lạnh phía sau lưng… nỗi sợ bóp nghẹt l*иg ngực. Những hình ảnh hiện lên quá rõ ràng, khiến tay cô vô thức run lên.

Rồi ký ức dừng lại ở một điểm khác.

Hai người đàn ông xuất hiện.

Cô nhớ có hai cái bóng cao lớn chen vào giữa vòng vây. Nhớ tiếng giọng trầm vang lên, không lớn, nhưng dứt khoát đến mức khiến mọi thứ khựng lại. Nhớ cả cảm giác được kéo ra khỏi góc tối ấy, như thể có ai đó đã xé toạc lớp không khí ngột ngạt để cô có thể thở lại.