Anh đã trở về. Nhưng anh cũng biết rất rõ: có những thứ, dù có trở về bao nhiêu lần, cũng không thể còn nguyên vẹn như trước.
Bữa cơm đoàn viên diễn ra trong không khí vừa ấm áp vừa dè dặt, như thể ai cũng sợ chỉ cần nói lớn hơn một chút thôi thì khoảnh khắc này sẽ vỡ ra. Bàn ăn dài đã được chuẩn bị từ sớm. Những món quen thuộc lần lượt được dọn lên, đều là những món Hạo Dương từng thích khi còn ở nhà: không cần hỏi, không cần nhắc, như thể tám năm xa cách chưa từng tồn tại.
Mẹ anh ngồi đối diện, liên tục gắp thức ăn cho anh, động tác tự nhiên đến mức khiến người ta quên mất rằng anh đã không ngồi ở vị trí này suốt một thời gian rất dài.
Bà nói, giọng vẫn còn hơi nghẹn: “Ăn nhiều một chút. Ở bên kia chắc không quen đồ ăn trong nước.”
Hạo Dương gật đầu, đáp lại bằng một tiếng “vâng” trầm thấp. Anh ăn chậm, rất chậm, như thể đang cố kéo dài thời gian. Ba anh thỉnh thoảng hỏi vài câu về công việc, về cuộc sống ở nước ngoài: không đào sâu, không truy vấn. Anh rể góp chuyện đúng lúc, giữ cho bàn ăn không rơi vào im lặng quá lâu. Cô bé nhỏ ban đầu còn rụt rè, sau đó dần quen hơn, lặng lẽ quan sát người cậu trước mặt bằng ánh mắt tò mò.
Đó là một bữa ăn không ồn ào, nhưng đầy đủ.
Đầy đủ tiếng bát đũa chạm nhau.
Đầy đủ những câu hỏi vừa đủ xa, vừa đủ gần.
Và đầy đủ cảm giác “trở về” mà Hạo Dương đã không cho phép mình nghĩ đến suốt nhiều năm.
Khi bữa cơm kết thúc, mẹ anh thúc giục anh nghỉ ngơi sớm. Phòng ngủ cũ của anh đã được dọn dẹp lại từ lâu, vẫn giữ nguyên cách bài trí quen thuộc: giường gỗ, giá sách, cửa sổ nhìn ra khu vườn phía sau. Mọi thứ đều gọn gàng, sạch sẽ, mang theo sự chăm chút thầm lặng của người luôn chờ đợi.
Tối nay, anh quyết định ở lại.
Một phần vì anh muốn ở bên gia đình lâu hơn, muốn bù đắp cho tám năm vắng mặt bằng những khoảnh khắc rất bình thường: một bữa cơm, một buổi tối yên tĩnh, một mái nhà có ánh đèn chờ sẵn. Nhưng phần lớn hơn là vì anh biết rất rõ: lúc này, anh chưa thể quay về căn hộ kia.
Chưa thể đối mặt với căn phòng nơi Mãn Nguyệt đang ngủ.
Chưa thể đối mặt với gương mặt ấy khi cô tỉnh lại.
Chưa thể đối mặt với tất cả những gì đã bị đẩy lên bề mặt chỉ trong một đêm.
Hạo Dương đứng bên cửa sổ, kéo rèm nhìn ra khu vườn tối mờ. Gió khẽ lay tán cây, ánh đèn ngoài sân hắt lên những chiếc lá rung nhẹ. Một khung cảnh bình yên đến mức gần như không thật.