Không an tâm.
Hạo Dương quay lại. Anh bước đến gần, với tay điều chỉnh bảng điều khiển nhiệt độ trên tường, tăng lên thêm vài độ. Không khí trong phòng ấm dần lên rất chậm, gần như không thể cảm nhận ngay, nhưng anh vẫn đứng đó, nhìn đến khi chắc chắn.
Anh kéo chăn lên, phủ ngang người cô. Động tác lần này cẩn thận hơn rất nhiều, chậm rãi đến mức từng nếp vải cũng được vuốt phẳng. Anh lấy thêm một chiếc gối, đặt khéo léo bên cạnh, chỉnh lại để đầu cô không nghiêng sang tư thế khó chịu.
Cô vẫn ngủ say. Hàng mi khép lại, gương mặt yên tĩnh như thể mọi hỗn loạn vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng đã trôi qua.
Hạo Dương đứng đó thêm một lúc.
Không chạm vào cô nữa.
Chỉ nhìn.
Rồi anh quay người, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ. Bước chân anh vang lên trên sàn nhà rộng: dứt khoát nhưng nặng nề. Cánh cửa phòng khép lại sau lưng anh, để lại Mãn Nguyệt một mình trong căn phòng ấm áp, và để lại Hạo Dương ở bên ngoài, đối diện với những cảm xúc mà anh biết rõ: đêm nay, sẽ không ai trong hai người có thể thật sự yên giấc.
Gia Minh đã chờ sẵn ở dưới. Chỉ cần Hạo Dương bước ra, anh lập tức mở cửa xe.
Chiếc xe lại lăn bánh, rời khỏi khu căn hộ yên tĩnh, hướng về căn biệt thự của nhà họ Chu—nơi ánh đèn đã được bật sáng từ rất lâu, như thể cả ngôi nhà cũng đang thức để chờ một người trở về. Đường vào khu biệt thự rộng rãi và quen thuộc, hàng cây được cắt tỉa gọn gàng đứng thẳng hai bên, bóng lá đổ dài trên mặt đường lát đá.
Chiếc xe chậm rãi đi qua cánh cổng sắt lớn. Cổng mở ra không tiếng động, để lộ khoảng sân lát gạch cao cấp, phẳng phiu và sáng bóng. Con đường thẳng tắp dẫn xe tiến sâu vào bên trong, dừng lại ngay trước cửa chính của căn biệt thự nguy nga. Mặt tiền sang trọng hiện ra dưới ánh đèn vàng ấm: những ô cửa kính lớn phản chiếu ánh sáng, mái vòm cao và rộng mang phong cách cổ điển. Mọi thứ đều toát lên vẻ quyền quý đúng chuẩn của giới thượng lưu.
Xe vừa dừng hẳn, Gia Minh đã bước xuống trước.
Cửa sau mở ra.
Quản gia Trần đứng ở vị trí trung tâm, phía sau là hàng người giúp việc đã xếp ngay ngắn từ trước. Khi Hạo Dương bước xuống xe, tất cả đồng loạt cúi đầu, động tác dứt khoát và trang nghiêm.
Quản gia Trần nói: “Chào mừng cậu chủ trở về.”
Giọng nói vang lên đều đặn, mang theo sự kính trọng không che giấu. Tám năm—một quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, một gia đình già đi—nhưng vẫn không đủ để làm phai nhạt vị trí của người con trai duy nhất trong ngôi nhà này.
Hạo Dương gật đầu rất nhẹ, không dừng lại. Anh chỉnh lại cổ tay áo, bước thẳng vào trong.
Cánh cửa lớn mở ra.