Chương 10

Ba mươi phút nữa.

Không chỉ là quãng đường về nhà, mà còn là khoảng thời gian trước khi tất cả những gì đã bị chôn vùi suốt nhiều năm—gia đình, quá khứ, và cô gái đang nằm đây—buộc phải đặt cạnh nhau dưới cùng một mái nhà.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, ổn định và im lặng, như thể nó cũng hiểu rằng từ khoảnh khắc này trở đi, không có quyết định nào là nhẹ nhàng nữa.

Gia Minh lái xe rời khỏi khu trung tâm náo nhiệt, hướng về khu căn hộ cao cấp nằm tách biệt hơn, nơi ánh đèn đường thưa dần và không gian trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Suốt quãng đường còn lại, không ai nói thêm lời nào. Mãn Nguyệt vẫn bất động ở ghế sau, hơi thở mỏng nhưng đều. Hạo Dương ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau, ánh mắt cố định, như thể chỉ cần lơi ra một giây thôi thì những thứ anh đang kìm nén sẽ vỡ tung.

Căn hộ của anh nằm ở tầng cao.

Cửa mở ra, mùi không khí lâu ngày không có người ở tràn ra—không phải mùi ẩm mốc, mà là thứ tĩnh lặng rất riêng, thứ tĩnh lặng của một không gian đã được dọn dẹp sạch sẽ nhưng thiếu vắng hơi người. Đèn tự động bật sáng, ánh sáng trắng trải dài khắp phòng khách rộng rãi, soi rõ từng đường nét gọn gàng, lạnh lẽo. Mọi thứ đều đúng vị trí, hoàn hảo đến mức xa lạ.

Gia Minh dừng lại ở cửa.

Anh cất tiếng, nhưng rồi lại im lặng: “Cậu chủ…”

Hạo Dương không quay đầu.

Anh nói: “Cậu chờ tôi một chút.”

Gia Minh nhìn anh một giây nữa, rồi gật đầu. Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, để lại căn hộ chìm trong sự im ắng gần như tuyệt đối.

Hạo Dương bế Mãn Nguyệt vào phòng ngủ.

Chiếc giường lớn phủ ga màu xám nhạt, phẳng phiu, chưa từng mang theo hơi ấm của bất kỳ ai trong suốt nhiều năm. Khi đặt cô xuống, động tác của anh không còn giữ được sự kiểm soát hoàn toàn. Cơ thể cô chạm vào nệm hơi mạnh hơn mức cần thiết—một khoảnh khắc rất ngắn, rất khẽ, nhưng đủ để chính anh giật mình.

Trong l*иg ngực anh, một cơn giận vô hình dâng lên, không rõ hướng về ai: bọn côn đồ, quá khứ, hay chính cô. Anh như muốn trút hết những uất ức, những đổ nát của tám năm qua vào khoảnh khắc ấy, nhưng gần như ngay lập tức, một cảm giác khác kéo ngược anh lại.

Sợ.

Sợ cô đau.

Sợ mình làm tổn thương thứ mong manh đang nằm trước mặt.

Anh vội quay mặt đi, bước lùi lại nửa bước, như thể không chịu nổi việc nhìn thêm. Nhưng mới đi được hai bước, anh đã dừng lại. Lưng anh căng cứng, bàn tay siết chặt rồi thả ra.