Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chào Em, Anh Đã Trở Về!

Chương 1

Chương Tiếp »
Chiếc sedan màu đen rẽ khỏi đại lộ chính, giảm tốc khi đi vào con phố ngập ánh đèn quán bar và mùi rượu. Kính xe cách âm tốt đến mức tiếng ồn bên ngoài chỉ còn là một lớp âm thanh mơ hồ, như sóng biển vỗ xa xa.

Hạo Dương nhắm mắt một lúc, đầu tựa vào ghế da lạnh. Cơn mệt mỏi sau chuyến bay dài từ Anh quốc vẫn chưa tan hết. Đồng hồ sinh học rối loạn khiến anh cảm giác thời gian bị kéo căng, mọi thứ đều chậm hơn nửa nhịp.

Tài xế nói: “Cậu chủ, còn mười phút nữa về tới nhà!”

Hạo Dương không đáp. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa kính.

Ngay khoảnh khắc đó, hình ảnh đập vào tầm nhìn anh, hệt như một vết xước thô bạo xoẹt qua tầm mắt.

Bên ngoài một quán bar nổi tiếng, nơi ánh đèn neon nhấp nháy liên tục như cố che đi những góc tối xấu xa, một cô gái bị dồn ép vào bức tường gạch ẩm thấp. Ánh sáng tím xanh phản chiếu lên gương mặt cô, khiến làn da vốn đã nhợt nhạt càng thêm tái đi, gần như trong suốt. Trước mặt cô là vài gã đàn ông to lớn, dáng đứng choán hết lối thoát. Bóng chúng đổ chồng lên nhau, bao trùm lấy thân hình nhỏ bé kia.

Chúng đứng quá gần!

Gần đến mức cô không còn chỗ để lùi. Lưng chạm vào bức tường lạnh buốt, từng viên gạch gồ ghề ép sát sau lớp áo mỏng. Vai cô run lên một cách không kiểm soát. Hai tay giơ ra phía trước như một phản xạ bản năng, vừa để ngăn cản, vừa để tự bảo vệ mình. Nhưng mỗi cử động đó, trong mắt bọn chúng, lại giống một trò mua vui.

Một gã cười khẩy, giọng khàn đặc vì rượu: “Bình tĩnh nào. Chỉ nói chuyện chút thôi mà, em gái nhỏ!”

Những tiếng cười khác lập tức hùa theo, thô ráp và hả hê. Chúng di chuyển chậm rãi, vây quanh, từng bước một thu hẹp khoảng trống, như bầy sói kiên nhẫn dồn con mồi vào góc chết. Ánh mắt chúng lướt trên người cô gái không chút che giấu, trần trụi và đầy trơ trẽn.

Cô lắc đầu liên tục, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng tiếng nhạc từ trong bar tràn ra quá lớn, nuốt chửng mọi âm thanh yếu ớt. Cô cố nghiêng người, tìm một khe hở để thoát ra, nhưng ngay lập tức bị chặn lại. Một cánh tay thô kệch chống lên tường bên cạnh đầu cô, khóa chặt không gian xung quanh.

Nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt cô, không phải kiểu hoảng loạn bùng nổ, mà là thứ sợ hãi âm ỉ, dồn nén, khi người ta bắt đầu hiểu rằng mình đang đơn độc. Cô vùng vẫy, đẩy mạnh hơn, móng tay cào vào cánh tay ai đó, giọng như vỡ ra: “Tránh ra! Tôi nói tránh ra!”

Lời phản kháng ấy chỉ khiến đám người kia bật cười to hơn. Có kẻ huých vai đồng bọn, có kẻ huýt sáo, ánh mắt sáng lên vì phấn khích. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một cú đánh bất ngờ giáng xuống. Âm thanh khô khốc vang lên giữa tiếng nhạc và tiếng cười.
Chương Tiếp »