Chiếc sedan màu đen rẽ khỏi đại lộ chính, giảm tốc khi đi vào con phố ngập ánh đèn quán bar và mùi rượu. Kính xe cách âm tốt đến mức tiếng ồn bên ngoài chỉ còn là một lớp âm thanh mơ hồ, như sóng biển …
Chiếc sedan màu đen rẽ khỏi đại lộ chính, giảm tốc khi đi vào con phố ngập ánh đèn quán bar và mùi rượu. Kính xe cách âm tốt đến mức tiếng ồn bên ngoài chỉ còn là một lớp âm thanh mơ hồ, như sóng biển vỗ xa xa.
Hạo Dương nhắm mắt một lúc, đầu tựa vào ghế da lạnh, cơn mệt mỏi sau chuyến bay dài từ Anh quốc vẫn chưa tan hết. Đồng hồ sinh học rối loạn khiến anh cảm giác thời gian bị kéo căng, mọi thứ đều chậm hơn nửa nhịp.
“Còn mười phút nữa về tới nhà!” Tài xế nói.
Hạo Dương không đáp. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa kính.
Ngay khoảnh khắc đó, hình ảnh đập vào tầm nhìn anh, hệt như một vết xước thô bạo xoẹt qua tầm mắt.
Bên ngoài một quán bar nổi tiếng, nơi ánh đèn neon nhấp nháy liên tục như cố che đi những góc tối xấu xa, một cô gái bị dồn ép vào bức tường gạch ẩm thấp. Ánh sáng tím xanh phản chiếu lên gương mặt cô, khiến làn da vốn đã nhợt nhạt càng thêm tái đi, gần như trong suốt. Trước mặt cô là vài gã đàn ông to lớn, dáng đứng choán hết lối thoát, bóng họ đổ chồng lên nhau, bao trùm lấy thân hình nhỏ bé kia.
Diễn biến tiếp theo se như thế nào, mời cả nhà mình cùng theo dõi nha!!!