Chương 36: Tôi thích ra tay trực tiếp

“Chị Hà, bọn họ luôn uy hϊếp chị thế này sao?” Tiêu Mặc chậm rãi hỏi.

“Có tin đồn khu này sắp giải tỏa, bọn họ nói muốn mua lại trại trẻ mồ côi, nhưng thực chất là muốn giành quyền quản lý, sau đó lấy trại trẻ làm con bài mặc cả với chủ đầu tư. Nói thẳng ra là coi bọn trẻ như con tin. Chị sao có thể đồng ý được?”

“Dạo gần đây, họ thỉnh thoảng lại đến quấy rối, hăm dọa!” Lục Tiểu Hà giận dữ nói.

“Cô Lục, sao có thể gọi là hăm dọa được?” Tên mập cười hề hề: “Chúng tôi chỉ là quan tâm đến em trai cô thôi. Chỗ này an ninh rất kém, nhỡ đâu gặp phải cướp bóc thì tiền mất còn nhỏ, người bị thương mới là chuyện lớn đó.”

“Tiểu Mặc, em đi đi, để đây chị xử lý. Bọn họ không dám làm gì chị đâu.” Lục Tiểu Hà nhẹ giọng nói.

“Chị Hà, để em xử lý là được rồi.” Giọng Tiêu Mặc bình thản.

Anh nhìn chằm chằm vào hai tên đầu đinh, giọng trầm xuống: “Hy vọng các người nhớ kỹ, tôi không giống các người. Tôi không thích uy hϊếp người khác.”

Tiêu Mặc rút Thần Nông Xích ra: “Tôi thích ra tay trực tiếp.”

Vυ"t!

Rắc!

Rắc!

Hai tiếng xương gãy giòn tan vang lên.

Hai tên đồng loạt hét thảm: “Á!”

“Chết tiệt, chân tao.”

“Thằng chó này ra tay độc ác quá.”

Cả hai ngã gục xuống đất, mặt mũi nhăn nhó vì đau đớn.

“Tôi sẽ ngồi đây chờ, cho các người gọi người đến giúp.” Tiêu Mặc lạnh nhạt nhìn bọn chúng.

“Mẹ kiếp, thằng khốn này ngông thật!” Tên gầy tức điên.

“Gọi cho lão đại mau!” Tên mập run rẩy lôi điện thoại ra.

“Tiểu Mặc.” Lục Tiểu Hà sững sờ.

Cô không ngờ Tiêu Mặc lại đột ngột ra tay. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng thấy anh đánh nhau. Những năm qua tuy ít liên lạc, nhưng cô cũng có nghe phong thanh vài chuyện về Tiêu Mặc, vốn nghĩ rằng cuộc sống của anh rất khó khăn, thường xuyên bị bắt nạt. Thế nhưng hiện tại, lại hoàn toàn không giống như những gì cô tưởng tượng.

“Chị Hà, đừng lo, em sẽ lo liệu ổn thỏa.” Tiêu Mặc khẽ cười, rồi quay sang nhìn hai đứa trẻ nhỏ.

Hai đứa vốn đang chơi ván trượt, giờ đứng yên tò mò nhìn Tiêu Mặc. Anh bước đến, cầm tay chúng kiểm tra kỹ càng.

Đúng như anh dự đoán, dị tật bẩm sinh.

Với thương tích hay bệnh lý do tai nạn, Thần Nông Xích có thể chữa khỏi ngay lập tức, nhưng bệnh bẩm sinh thế này thì phức tạp hơn nhiều.

Tuy vậy, vẫn có cách.

Tiêu Mặc khẽ điểm vài cái trên cơ thể hai đứa, sau đó thu Thần Nông Xích lại.

“Chị Hà, chúng sẽ dần hồi phục bình thường. Chị nên tập cho chúng học nói chuyện đi.” Anh quay sang dặn dò.

“Cái gì?” Lục Tiểu Hà ngạc nhiên: “Tiểu Mặc, em… em nói là… em chữa khỏi cho bọn nhỏ rồi sao?”

Cô biết Tiêu Mặc làm việc ở y quán, nhưng thật sự rất khó tin anh có thể chữa được chứng bệnh gần như vô phương cứu chữa này.

“Khoảng nửa tháng nữa, sau khi cơ thể tự tái phát triển, chúng sẽ dần bình thường.” Tiêu Mặc mỉm cười: “Em nói bây giờ có lẽ chị chưa tin, nhưng cứ để ý theo dõi là rõ.”

“Không phải chị không tin, mà là…” Lục Tiểu Hà bối rối, không biết nên nói thế nào.

Ầm ầm…

Tiếng động cơ mô-tô gầm rú ngoài sân.

“Chúng gọi người tới rồi!” Sắc mặt Lục Tiểu Hà tái nhợt.

Một đám mấy chục người hùng hổ xông vào sân.

Cô thật sự hoảng sợ, không ngờ đối phương kéo tới đông đến vậy.

“Lão đại, chính là hắn! Chính hắn đánh gãy chân bọn em!”

“Hắn nói là hắn em trai của Lục Tiểu Hà, còn chơi trò đánh lén bọn em nữa!”

Tên mập và tên gầy vừa chỉ vào Tiêu Mặc, vừa gào lên.

“Nhóc con, mày đánh người của tao?” Một gã cầm đầu bước lên, giọng hùng hổ.

“Là tôi.” Tiêu Mặc bình thản đứng dậy, quay người lại: “Có vấn đề gì không?”

“Đệt!”

“Lại là hắn?”

“Hôm nay bị cái quái gì thế này?”

Cả sân lặng ngắt một lúc, vài kẻ thậm chí định quay đầu bỏ chạy. Ngay cả lão đại cũng suýt nữa quay gót, nhưng cố gắng nén lại để giữ thể diện.

“Không… không có vấn đề gì! Cậu đánh đúng lắm, hai thằng ngu đó đáng bị ăn đòn!” Lão đại cười gượng, vội vàng lên tiếng.

Tiêu Mặc thoáng sững người, không ngờ lại trùng hợp như vậy, hóa ra mấy người này chính là băng mô-tô từng bị La Nhị Ngốc gọi đến đánh anh trước đó.

“Gì cơ? Lão đại, anh… anh nói gì vậy?” Tên mập chết lặng.

“Tình hình… không ổn…” Tên gầy run rẩy, lắp bắp nói.

“Nếu họ đáng ăn đòn, vậy các người không tính cho tôi một câu trả lời sao?” Tiêu Mặc lạnh nhạt hỏi.

“Đúng đúng đúng, anh nói phải!” Lão đại khựng lại một chút, rồi lập tức hô lớn: “Mau, đánh chết hai thằng ngu này cho tao!”

Nói xong chính hắn ta cũng lao lên, đá thẳng một cú vào bụng tên mập. Những kẻ khác cũng lập tức hiểu ý, nhào tới đấm đá túi bụi hai kẻ xui xẻo.

“Á… lão đại, là em mà… đừng đánh…”

“Lão đại, chắc anh nhầm người rồi…”

Hai tên béo gầy bị đánh kêu la thảm thiết không chịu nổi.

“Tiểu Mặc… chuyện này… rốt cuộc là sao?” Lục Tiểu Hà hoàn toàn ngơ ngác.

“Chị Hà, không sao đâu. Từ nay họ sẽ không dám đến đây quấy rầy chị nữa đâu.” Tiêu Mặc mỉm cười.

Rồi anh quay sang, hơi nâng cao giọng nói: “Được rồi, các người có thể đi được rồi! Nếu sau này còn có ai dám tới đây đe dọa, tôi sẽ trực tiếp tìm các người tính sổ.”

“Vâng vâng! Anh yên tâm, chúng tôi cam đoan không ai dám bén mảng đến đây nữa!” Lão đại cúi đầu lia lịa, vội vàng kéo đàn em rời đi, lôi theo hai tên béo gầy đã bị đánh cho thoi thóp rời đi.

Sân viện nhanh chóng trở lại yên tĩnh.

“Tiểu Mặc, em… em rốt cuộc bây giờ là người thế nào vậy?” Lục Tiểu Hà không kìm được hỏi.

“Chị Hà, em vẫn là em.” Tiêu Mặc khẽ cười: “Nhưng sau này, chị gặp chuyện gì khó khăn cứ gọi cho em.”

Anh lấy điện thoại ra: “Chị Hà, ghi số của em lại đi.”

“À… được, được.” Lục Tiểu Hà vẫn còn choáng váng, nhưng cũng vội vàng lưu số, đồng thời cho Tiêu Mặc số của mình.

“Chị Hà, giờ trại trẻ chỉ có một mình chị lo sao?” Tiêu Mặc hỏi tiếp.

“Còn hai tình nguyện viên nữa. Khi chị đi làm thì nhờ họ đến trông các bé. Chị làm y tá ở một phòng khám gần đây.”

“Trại trẻ giờ chắc khó khăn lắm nhỉ?”

“Cũng không hẳn là không có tiền, nhưng… trước đây vẫn có mạnh thường quân tài trợ. Ba năm nay thì nguồn tài trợ cắt hẳn, nên…” Lục Tiểu Hà ngập ngừng, nhưng ý nghĩa thì đã rõ ràng, quả thật rất thiếu thốn.

Tiêu Mặc không hỏi thêm, nhìn đồng hồ, đã gần trưa.

“Chị Hà, hôm nay em xin phép đi trước. Lần sau sẽ lại đến thăm mọi người.”

“Ừ, em đi đi.” Lục Tiểu Hà gật đầu.

Cô tiễn Tiêu Mặc ra cổng, thấy anh chỉ đạp chiếc xe đạp, lại càng thêm khó hiểu.

“Tiểu Mặc, có thời gian thì thường xuyên về thăm nhé… cứ coi như là về nhà.” Lục Tiểu Hà nói thêm.

“Ừm, em biết rồi.” Tiêu Mặc gật đầu, đạp xe rời đi.

Rời khỏi khu nhà cũ, Tiêu Mặc gọi cho Phương Đông: “Tiểu Đông, chắc cậu đã tra được trại trẻ mà tôi từng ở rồi. Tập trung điều tra thêm về viện trưởng Lục.”

“À, với lại, hãy nặc danh quyên góp cho trại một khoản. Tạm thời không cần nhiều, một… triệu tệ thôi.”

“Cẩn thận!”

Đúng lúc đang gọi điện, Tiêu Mặc bỗng nghe thấy tiếng hét thất thanh từ bên cạnh.

Gần như cùng lúc đó, anh cảm nhận được một luồng nguy hiểm ập tới.

Theo bản năng quay đầu lại, liền thấy một chiếc xe địa hình đang lao đang lao về phía anh với tốc độ cực nhanh.