Chương 31: Khắc gỗ

Tiêu Mặc quay đầu lại, cũng có chút bất ngờ.

"Bác sĩ Tiêu, đúng là anh rồi! Anh còn nhớ tôi chứ? Tối qua tôi còn mở cửa cho anh… À, tôi họ Tưởng, anh cứ gọi tôi là lão Tưởng!" Một người đàn ông trung niên, vẻ mặt rất nhiệt tình, cất tiếng chào.

"Tất nhiên là nhớ, tối qua cảm ơn anh nhiều." Tiêu Mặc mỉm cười nhạt. Người này chính là bảo vệ đã mở cửa cho anh tối qua.

"Haizz, bác sĩ Tiêu khách sáo quá, chuyện nhỏ thôi mà." Lão Tưởng cười tươi: "À đúng rồi, bác sĩ Tiêu cũng thích đồ cổ sao?"

"Ừ, tôi đến xem, tìm chút đồ." Tiêu Mặc vừa nói vừa bước tiếp.

"Tôi cũng vậy, đi thử vận may, biết đâu trúng mánh phát tài." Lão Tưởng cười ha hả: "Bác sĩ Tiêu đừng cười tôi, làm bảo vệ ở khu biệt thự, ngày nào cũng thấy người giàu nên cũng có chút ghen tị."

"Muốn phát tài là chuyện thường tình." Tiêu Mặc vẫn bước về phía trước.

"Đúng rồi, lão Tưởng, quầy hàng chúng ta vừa đi qua có cái bình gốm vẽ hình con lợn nhỏ, nếu ông tin tôi thì hãy mua nó đi, trả giá không được quá năm trăm tệ."

"Hả?" Lão Tưởng ngẩn ra: "Ý bác sĩ Tiêu là…"

"Mua về rồi đập vỡ nó, lúc đó ông sẽ hiểu." Tiêu Mặc giải thích.

Tiêu Mặc tiếp tục đi, còn Lão Tưởng thì đứng lại, lưỡng lự.

Đi thêm mấy trăm mét, Tiêu Mặc dừng lại.

Anh cúi xuống, nhặt lên một miếng ngọc bội.

"Ấy, ông chủ, miếng ngọc bội này là bảo vật gia truyền của một người bạn tôi, tổ tiên anh ta từng là nhà giàu có tiếng…" Chủ quầy là một thanh niên tóc bạc, lập tức mở miệng chào hàng.

"Một trăm tệ." Tiêu Mặc ra giá.

"Ối, ông chủ, cái này ít nhất cũng phải…" Thanh niên tóc bạc sững lại.

"Tám mươi, không bán thì thôi." Tiêu Mặc đặt ngọc bội xuống.

"Ông chủ trả giá…"

"Sáu…" Tiêu Mặc vừa mới nói ra một chữ.

Thanh niên tóc bạc lập tức ngắt lời: "Được được, tám mươi thì tám mươi!"

Tiêu Mặc rút một trăm tệ đưa cho thanh niên, đồng thời cầm lấy ngọc bội.

"Ông chủ, tôi không có tiền lẻ, hay là ông xem còn món nào muốn lấy không?" Thanh niên nhận tiền nhưng không có ý định trả lại tiền thừa.

"Được, cái tượng gỗ này, nhiều lắm cũng chỉ mười tệ." Tiêu Mặc tiện tay cầm lên một tượng gỗ: "Khỏi trả lại."

"Cái đó tôi nhập vào đã năm mươi…" Thanh niên buột miệng, thấy Tiêu Mặc định đặt xuống thì vội nói: "Được được, hai mươi bán luôn!"

Nhìn bóng Tiêu Mặc rời đi, thanh niên không nhịn được lầm bầm: "Thằng cha này mặc cả ác thật!"

Rồi lại cười đắc ý: "Cũng không tệ, vẫn lời được sáu mươi tệ!"



Ra khỏi phố đồ cổ, Tiêu Mặc tiện tay ném ngọc bội vào thùng rác.

Thứ anh muốn thật sự là tượng gỗ. Nói chính xác, là một mảnh gỗ nhỏ bên trong tượng, ẩn chứa một chút pháp lực. Dù không nhiều, nhưng vẫn đủ để chế tạo một pháp bảo phòng hộ.

Tiêu Mặc ngồi luôn bên vệ đường, khẽ xoay Luân Hồi Thời Quang, lấy ra một con dao khắc.

Tay trái giữ tượng gỗ, tay phải cầm dao.

Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhắm mắt, toàn thân lập tức bước vào trạng thái trống rỗng, tĩnh tại.

Dao khắc bắt đầu chuyển động thuần thục. Đây là công việc anh đã lặp đi lặp lại hàng triệu lần.

Tượng gỗ trong tay, trước tiên biến thành một khối gỗ nhỏ, sau đó dần dần xuất hiện hoa văn mới.

Thời gian trôi chậm rãi, Tiêu Mặc toàn tâm tập trung, bỏ ngoài tai mọi âm thanh xung quanh.

"Người này đang làm gì thế?"

"Đang khắc gỗ sao?"

"Khắc gỗ mà nhắm mắt á?"

"Oa, ghê thật!"

"Không biết đang khắc cái gì nhỉ?"

"Để tôi dùng điện thoại phóng to xem, oa, hình như là người."

"Quay lại quay lại!"

Hơn mười người tụ tập vây xung quanh, mấy người còn rút điện thoại ra quay.

Thời gian trôi, bức tượng trong tay Tiêu Mặc ngày càng rõ nét, đúng là một người, từ đường cong cơ thể có thể đoán là phụ nữ.

Hai phút sau.

Tiêu Mặc mở mắt, nhìn bức tượng sống động như thật trong tay, khẽ gọi: "Chào em, vợ yêu."

"Bốp bốp bốp…"

Tiếng vỗ tay vang lên.

"Tuyệt quá, giỏi quá!"

"Cao thủ điêu khắc đây mà!"

"Đỉnh thật!"

"Hình như là một mỹ nữ."

Tiêu Mặc hoàn hồn, nhận ra mình vừa quá nhập tâm. Anh vốn quen ở một mình, không bị ai quấy rầy.

Thu tượng gỗ lại, Tiêu Mặc đứng dậy, leo lên chiếc xe đạp gần đó và rời đi.

"Này, đại sư chờ đã, chụp chung một tấm ảnh đi. " Phía sau có người la lên.

Tiêu Mặc không đáp, nhanh chóng khuất đi xa.



Thính Hải Lâu.

Tầng 98.

"Tập đoàn Thời Quang chúng tôi có hai mảng kinh doanh cốt lõi, một là đồ cổ, hai là dược phẩm. Thực chất cả hai đều liên quan đến thời gian."

"Đồ cổ là minh chứng của thời gian, còn dược phẩm là hy vọng giúp mỗi con người chúng ta có thêm nhiều thời gian hơn."

"Chúng tôi muốn cải tạo tòa Thính Hải Lâu thành một bảo tàng, trưng bày tất cả những gì liên quan đến thời gian, từ cổ chí kim, từ thần thoại thời viễn cổ đến công nghệ hiện đại."

"Bản chất, đây là một đường hầm thời gian, mỗi người bước vào sẽ như xuyên từ triệu năm trước đến hiện tại."

"Cô Kiều, chúng tôi sẽ cung cấp cho cô rất nhiều tư liệu, cổ vật, thư pháp, tranh vẽ… Việc của cô là sắp xếp chúng theo trình tự thời gian, thiết kế thành các lớp nội dung, đồng thời giám sát toàn bộ quá trình thi công cải tạo."

"Chuyện này giao toàn quyền cho cô, Anna sẽ là trợ lý, mọi yêu cầu của cô, cứ nói với Anna, cô ấy sẽ thực hiện."

Kiều Thính Tuyết ngồi trong văn phòng rộng lớn, nhớ lại những lời Phương Đông vừa nói, rồi nhìn sang Anna đang đứng gần đó, trong lòng choáng ngợp.

Quyền hạn này có phải quá lớn rồi không?

Có điều gì đó không đúng nhưng cụ thể là gì, cô lại không nghĩ ra. Thậm chí cô còn tự hỏi, liệu mình có nên nhận công việc này không. Thế nhưng nội dung công việc Phương Đông nói lại khiến cô rất hứng thú. Cô thật sự muốn thấy "đường hầm thời gian" sau khi hoàn thành sẽ như thế nào.

"Cô Kiều, công ty thi công cụ thể cho dự án cải tạo này cũng do cô quyết định. Chúng tôi đã chọn sẵn một số đơn vị có đủ năng lực, đại diện của họ đang chờ trong phòng họp, cô có thể vào trao đổi rồi chọn một đơn vị." Anna lên tiếng.

"À, được rồi, cảm ơn cô Anna" Kiều Thính Tuyết hoàn hồn.

"Cô Kiều, cứ gọi tôi là Anna." Anna vội nói.

Anna vốn đã biết, chồng của "đệ nhất mỹ nữ Hải Thành" này chính là người mà Phương Đông kính trọng nhất. Cô ta tuyệt đối không dám thất lễ với Kiều Thính Tuyết.

Kiều Thính Tuyết lúc này càng khó hiểu, thậm chí mơ hồ cảm nhận được sự e dè của Anna đối với mình. Rốt cuộc là vì sao?

"Được, Anna, chúng ta qua đó xem." Kiều Thính Tuyết hít sâu một hơi, gương mặt lại trở nên lạnh nhạt.

Cô quyết định không nghĩ nhiều, cứ làm tốt việc của mình là được.

Anna đi trước dẫn đường, hai người nhanh chóng bước vào phòng họp.

"Thính Tuyết, sao lại là cô?" Một giọng nói kinh ngạc vang lên.



Lúc này, Tiêu Mặc đang dừng lại ở ngã tư đèn đỏ.

"Đệt, là mày?" Một chiếc siêu xe dừng bên cạnh, tài xế liếc nhìn Tiêu Mặc rồi lập tức la lên.