Tin chấn động! Tập đoàn lớn ở Hải Thành, nhà họ Tiết đã sụp đổ.
Tiết Minh Lễ chết!
Tiết Bân ngây dại!
Hơn một ngàn tay chân của nhà họ Tiết hoặc chết hoặc tàn phế!
Toàn bộ trang viên của nhà họ Tiết tan hoang thành một đống đổ nát!
Không ai biết chính xác ai là thủ phạm nhưng ai nấy đều liên tưởng ngay đến Phương Đông, người đứng đầu Tập đoàn Thời Quang.
Lúc 8 giờ sáng nay, Phương Đông vừa tuyên bố Tập đoàn Thời Quang sẽ không hợp tác với nhà họ Tiết, đồng thời khẳng định “Tuyệt đối không hòa giải với kẻ thù”. Vậy mà chỉ sau 10 tiếng đồng hồ, nhà họ Tiết đã bị xóa sổ khỏi Hải Thành.
Không có chứng cứ, nhưng gần như mọi người đều ngầm thừa nhận. Việc này chắc chắn là do tập đoàn Thời Quang ra tay.
Cú ra đòn chí mạng này khiến tất cả các thế lực lớn nhỏ ở Hải Thành đều sợ hãi trong lòng. Tập đoàn Thời Quang quả thật ra tay tàn nhẫn, không để cho nhà họ Tiết bất kỳ cơ hội nào để lật mình.
Điều khiến mọi người kinh hãi hơn là sức mạnh của tập đoàn Thời Quang thực sự quá khủng khϊếp. Phải nhớ rằng, Tiết gia là một trong những gia tộc hàng đầu ở Hải Thành, vậy mà nói tan là tan, không hề có bất kỳ tiếng động nào báo trước.
Họ thậm chí còn cảm thấy, đây là tập đoàn Thời Quang cố ý dựng uy. Có người cảm thấy may mắn, có người bất an, thủ đoạn của tập đoàn Thời Quang, rốt cuộc khiến không ít người cảm thấy quá tàn độc.
Cho dù thật sự hợp tác với họ, liệu sự an toàn có được đảm bảo không? Nhưng, dù thế nào đi nữa, nhà họ Tiết ở Hải Thành đã biến mất.
Hơn nữa, nhiều người biết nội tình của nhà họ Tiết ở Hải Thành, thực ra trong lòng cũng đang vui mừng, kết cục này của nhà họ Tiết, chỉ có thể nói là quả báo đích đáng. Dù sao, những chuyện bẩn thỉu mà nhà họ Tiết đã làm trong bóng tối, nhiều không kể xiết. Và số người đã chết hoặc mất tích một cách bí ẩn vì nhà họ Tiết, những năm gần đây cũng nhiều không đếm được.
Khi mọi người còn chưa hết bàng hoàng, một tin tức khác lại truyền đến.
Dược Nghiệp Đường Nhân, chính thức tiến quân vào Hải Thành!
Hàng loạt bản tin rầm rộ, Tập đoàn dược phẩm trăm năm có trụ sở tại Sơn Thành, Dược Nghiệp Đường Nhân từ bỏ kế hoạch đặt trụ sở tại Long Thành, chính thức chọn Hải Thành là trụ sở thứ hai, với tham vọng lấy vào Hải Thành làm gốc, hướng tới toàn cầu.
Dược Nghiệp Đường Nhân là doanh nghiệp dược có lịch sử lâu đời, danh tiếng lẫy lừng, thực lực sâu không thể lường. Ngay cả khi so với tập đoàn Thời Quang, cũng không hề kém cạnh.
Đáng chú ý hơn, Dược Nghiệp Đường Nhân luôn tập trung vào thị trường phương Đông, trái ngược với tập đoàn Thời Quang vốn xuất thân từ thị trường phương Tây. Nhiều năm trước, Dược nghiệp Đường Nhân từng cố gắng hợp tác với tập đoàn Thời Quang, nhưng lại bị từ chối, cuối cùng không thành. Và Dược nghiệp Đường Nhân ban đầu đã chuẩn bị đến Long Thành để thành lập trụ sở thứ hai, nhưng lại tạm thời thay đổi ý định, ai cũng có thể đoán ra, điều này có liên quan đến tập đoàn Thời Quang.
“Sắp có trò hay để xem rồi.”
Hải Thành, ai cũng rỉ tai nhau như vậy.
Gió sắp nổi lên, báo hiệu cơn mưa lớn sắp đến.
-----
Tại biệt thự số 1 khu Hải Thị Thần Lâu.
Đã về khuya. Biệt thự dần trở nên yên tĩnh. Người của nhà họ Tần sau khi hoàn tất việc bày biện, trang hoàng đã rời đi.
Đội ngũ dọn dẹp cũng đã thu dọn sạch sẽ. Đầu bếp, phục vụ đều rút lui.
“Tiêu thần y, Tiêu phu nhân, chúng tôi không làm phiền hai người nghỉ ngơi nữa.” Triệu Hiểu Nhu lễ phép chào, sau đó rời đi cùng đoàn xe của nhà họ Triệu.
Chỉ còn lại Tần Tam Thạch và Tần Na Na.
“Tiêu tiên sư, Tiêu phu nhân, tôi cũng xin cáo từ.” Tần Tam Thạch nói.
“Thính Tuyết, Tiêu Mặc, mình với Tam gia gia không làm phiền thế giới riêng của hai người nữa, đi đây!” Tần Na Na lái siêu xe rời đi, trước khi đi còn liếc Thính Tuyết bằng ánh mắt rất ám muội.
Sân biệt thự trở nên yên ắng lạ thường, đến mức có thể nghe rõ nhịp tim đối phương.
Thính Tuyết thấy tim mình đập nhanh hơn. Dù đã kết hôn 3 năm, nhưng đêm nay lại khiến cô cảm giác như mới là đêm tân hôn thật sự.
Ánh mắt mờ ám của Tần Na Na, thực ra cô cũng hiểu. Cô cũng là phụ nữ hai mươi lăm tuổi rồi, cô cũng thường xuyên nhìn thấy ánh mắt si mê và khao khát đó trong mắt Tiêu Mặc.
Điều này khiến cô có chút lo lắng.
Mặc dù cô từng có thỏa thuận với Tiêu Mặc, không có sự cho phép của cô, Tiêu Mặc không được vào phòng cô. Nhưng, nếu tối nay anh bước vào, liệu cô có từ chối không?
Nếu là hôm qua, cô nhất định sẽ từ chối ngay. Nhưng giờ thì, cô lại có chút lưỡng lự. Từ tối hôm qua đến nay, Tiêu Mặc làm cho cô quá nhiều bất ngờ. Những sự thay đổi quá nhanh của anh, khiến lòng cô vẫn còn chút đề phòng.
“Vợ à, muộn rồi.” Tiêu Mặc cất giọng nhẹ nhàng.
“A…” Tiêu Tuyết ngước nhìn, ánh đèn chiếu lên gương mặt tuyệt sắc của cô, bất giác ửng hồng.
“Em cũng mệt rồi, lên nghỉ trước đi. Anh ngồi đây thêm chút nữa.” Tiêu Mặc mỉm cười.
“A, được, vậy, tôi lên trước.” Thính Tuyết vội vàng quay người bước vào biệt thự với hai má nóng bừng.
Nhìn theo bóng dáng mảnh mai dần khuất, Tiêu Mặc nhẹ nhàng thở ra.
Anh có thể cảm nhận được sự căng thẳng của cô nhưng anh không vội. Anh đã đợi cả triệu năm, hà cớ gì phải vội thêm vài ngày?
Tiêu Mặc đến ngồi ở lầu vọng nguyệt trong sân, khoanh chân tĩnh tọa.
Anh bắt đầu tu luyện “Trường Sinh Quyết”. Hiệu quả rất chậm, nhưng vẫn giúp phục hồi chút nội lực, vậy đáng quý lắm rồi.
Một đêm trôi qua.
Chân khí cuối cùng cũng tích tụ được một giọt.
Trời đã sáng, ánh nắng rực rỡ.
“Hmm?” Tiêu Mặc khẽ nhíu mày.
Anh nghe thấy âm thanh kỳ lạ từ phía bờ biển dưới chân núi.
Có người đang kéo đàn nhị.
Tiếng nhạc vốn đã não nề, nay lại kéo lệch nhịp, hỗn loạn thành tạp âm. Khoảng cách dù xa mấy trăm mét, nhưng vẫn vọng tới.
“Không được, hôm nay là ngày đầu tiên ở ngôi nhà mới, không thể để Thính Tuyết thức giấc bởi tiếng ồn thế này.” Tiêu Mặc quyết định ra tay làm gì đó.
Đi xuống ngăn cản chưa chắc đã kịp, dù sao, Kiều Thính Tuyết có thể thức dậy bất cứ lúc nào.
Tiêu Mặc suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng xoay Luân Hồi Thời Quang, dừng lại ở một khoảng thời gian trong ký ức. Một cây cổ cầm lặng lẽ xuất hiện trên chiếc bàn đá trong đình.
Tiêu Mặc ngồi xuống, nhẹ nhàng gảy dây đàn.
Tiếng đàn thanh thoát vang lên, lập tức át hết tạp âm từ xa.
Kiều Thính Tuyết trong phòng vươn vai, cô có cảm giác chưa bao giờ mình được ngủ thoải mái đến vậy.
Cô bỗng nhớ tới gì đó, theo bản năng nhìn sang bên cạnh. Không có ai
Tối qua cô không khóa cửa. Cô không biết Tiêu Mặc có vào không. Lúc này, cô dường như thở phào, nhưng trong lòng lại len lỏi một tia hụt hẫng.
Cô lẩm bẩm, rồi tự trách mình.
“Ơ? Ai đang đàn vậy?” Tiêu Tuyết nghe thấy tiếng đàn du dương, không kìm được ngồi dậy.
Âm thanh ấy không chỉ hay, mà còn khiến người nghe như bị cuốn hút, như có ma lực.
Không đúng.
Âm thanh này rất gần, hình như...
Kiều Thính Tuyết kéo cửa kính phòng ngủ ra, đi đến ban công, nhìn xuống dưới, quả nhiên, tiếng đàn chính là từ sân.
Và người đang gảy đàn...
"Chồng?" Kiều Thính Tuyết kinh ngạc gọi lên, trong giọng nói, tràn đầy sự ngạc nhiên.