Chương 27: Đừng gây sự vô vớ

“Tiêu Mặc.” Kiều Thính Tuyết quay đầu lại, trông cô như sắp bật khóc vì tức giận.

Khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ sự áy náy. Cô biết mẹ mình luôn quá đáng, suốt ba năm qua không ngừng mắng nhiếc Tiêu Mặc, nhưng tối nay, rõ ràng bọn họ đã chuẩn bị dọn đi, vậy mà mẹ cô vẫn cố tình gây sự.

Thật sự là vô lý hết sức!

“Không sao, mấy thứ này không đáng tiền, không lấy cũng chẳng sao.” Tiêu Mặc lại rất bình tĩnh. Thậm chí, anh còn thấy vui trong lòng, bởi anh cảm nhận rõ ràng Kiều Thính Tuyết đang đứng về phía anh.

“Vợ à, anh đã tìm được nhà rồi, để anh giúp em thu dọn đồ nhé.” Tiêu Mặc nói tiếp.

Trên đường đến đây, Phương Đông đã gọi cho anh.

“Ừm.” Thính Tuyết gật đầu, xoay người bước vào trong.

“Đứng lại, không được vào!” Lưu Mai vẫn cố ngăn Tiêu Mặc.

Tiêu Mặc đột nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà ta: “Bây giờ bà vẫn chưa bị ăn đòn là vì bà là mẹ ruột của Thính Tuyết.” Giọng Tiêu Mặc lạnh như băng: “Đừng gây sự vô cớ, nếu không bà sẽ phải hối hận.”

“Cậu… cậu…” Lưu Mai lắp bắp, theo phản xạ lùi lại một bước.

Bà ta muốn mắng tiếp, nhưng vừa nhớ đến cảnh ban ngày ở nhà họ Kiều, Tiêu Mặc ép Kiều Vũ phải xin tha, liền dâng lên một nỗi sợ hãi, không dám nói thêm lời nào.

Tiêu Mặc quay người đi vào phòng, không thèm để ý đến bà ta nữa.

Bước vào phòng ngủ của Thính Tuyết, anh có chút ngẩn ngơ. Trong phòng đầy hương thơm dịu nhẹ, như mùi hương trên người Thính Tuyết. Đây là lần đầu tiên anh thật sự bước vào phòng ngủ của cô.

Anh vẫn nhớ trước khi cưới, Thính Tuyết đã đặt điều kiện, trừ khi cô cho phép, anh không được vào phòng cô. Hồi đó, anh cũng đồng ý ngay không chút do dự.

Điện thoại đổ chuông.

Thính Tuyết nghe máy: “A lô, Na Na, có chuyện gì vậy?”

“Thính Tuyết, cậu chuẩn bị chuyển nhà sao? Trời ơi, Tiêu Mặc nhà cậu đúng là cao thủ ẩn danh nha!” Tần Na Na có vẻ rất kích động: “Bảo sao cậu giấu kỹ vậy!”

“Hả? Anh ấy, anh ấy làm sao cơ?” Thính Tuyết theo phản xạ nhìn Tiêu Mặc, thấy anh đang nhìn mình đăm đăm, gương mặt cô hơi ửng đỏ.

Ánh mắt ấy, cô rất quen thuộc. Tiêu Mặc đã nhìn cô như vậy suốt mấy năm qua. Nhưng không hiểu sao, lần này ánh mắt ấy dường như có chút gì đó khác trước. Giống như anh đã trở thành một con người hoàn toàn khác vậy.

“Xem ra anh ấy định tạo bất ngờ cho cậu đó, thôi không nói nữa, lát nữa cậu sẽ biết.” Tần Na Na nói nhanh rồi cúp máy.

Kiều Thính Tuyết có chút ngơ ngác, trong lòng bắt đầu tràn đầy mong đợi.

Tiêu Mặc định cho cô bất ngờ gì đây?

“Vợ à, chỉ cần dọn mấy thứ quan trọng thôi, mấy thứ lặt vặt không cần cũng được, có thể mua lại sau.” Tiêu Mặc nói.

“Ừ, thật ra cũng không có gì nhiều, chủ yếu là quần áo.” Kiều Thính Tuyết gật đầu.

Nói thì nói vậy, nhưng quần áo của phụ nữ thì đúng là rất nhiều.

Kiều Thính Tuyết mất gần nửa tiếng để thu dọn, cuối cùng đóng được bốn va-li lớn, hơn chục túi đựng quần áo, mỹ phẩm, túi xách,… cũng chất đầy thành mười mấy túi.

“Chắc đủ rồi, anh đem ra xe trước đi.” Kiều Thính Tuyết nhìn đống đồ đầy sàn, có hơi ngại.

Tiêu Mặc kéo hai cái vali đi trước, Kiều Thính Tuyết cũng xách theo vài cái túi theo sau.

Chiếc Porsche đỗ ngay ngoài sân.

“Tiểu Tuyết, con thật sự định dọn đi sao?” Một giọng nói tức tối vang lên, là Lưu Mai.

“Bây giờ con có thể chuyển đi đâu? Hắn ta tìm được chỗ nào tử tế không? Mấy cái nhà thuê vài nghìn một tháng, con chịu được không? Con từ nhỏ đã sống sung sướиɠ…” Lưu Mai cố gắng khuyên nhủ.

“Tôi sẽ cho Thính Tuyết một chỗ ở tốt hơn.” Tiêu Mặc lạnh nhạt đáp.

“Cậu?” Lưu Mai bật cười: “Tiểu Tuyết, không phải mẹ coi thường nó, nhưng con nghe thử xem lời nó có tin nổi không? Nó là người thế nào, con rõ hơn ai hết. Nó có thể tìm được nhà tốt hơn nhà mình sao?”

“Kiều Phú, ông nói gì đi chứ, ông thật sự muốn con gái mình ra ngoài chịu khổ sao?” Lưu Mai quay sang chồng.

Kiều Phú cũng đang ở trong sân.

“À, cái đó, Tiêu Mặc à, hay là, đợi khi nào cậu tìm được nhà tốt hẳn thì hãy đưa Tiểu Tuyết đi?” Kiều Phú rụt rè nói: “Nếu Tiểu Tuyết chịu khổ, cậu cũng xót mà, đúng không?”

“Ba, ba đừng nói nữa. Tiêu Mặc là chồng con, anh ấy ở đâu con sẽ ở đó. Nếu ngôi nhà hiện tại chưa tốt, sau này tụi con sẽ tự kiếm tiền đổi nhà sau.” Thính Tuyết tiếp lời.

Sau đó cô quay sang Tiêu Mặc: “Chồng, giúp em mang đồ ra xe nhé.”

Tiêu Mặc nhanh chóng bê toàn bộ đồ ra ngoài xe, Thính Tuyết mở cốp, anh bắt đầu sắp xếp đồ vào trong.

“Được, Tiểu Tuyết, con nhỏ cứng đầu, không nghe lời đúng không? Vậy thì đừng trách mẹ!” Lưu Mai hừ lạnh: “Dừng tay! Xe này các người không được lấy đi!”

“Sao cơ?” Thính Tuyết kinh ngạc nhìn mẹ.

“Đừng nhìn mẹ như vậy. Mẹ đã nói rồi, cuộc sống sung sướиɠ nhà lầu xe sang này là do nhà họ Kiều cho mày!” Lưu Mai cười nhạt: “Giờ mày cố tình muốn đi theo người ngoài như vậy vậy thì hãy xem hắn ta cho mày được cái gì tốt đẹp!”

“Đừng nói mẹ không thương mày, khi nào sống không nổi nữa thì tự mình quay về, nhớ là chỉ được một mình mày!” Bà ta cố ý liếc nhìn Tiêu Mặc một cái.

Bà ta không tin cái tên vô dụng này có bản lĩnh gì.

“Vợ à, để anh gọi xe khác đến đón.” Tiêu Mặc lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi.

Két!

Tiếng phanh xe vang lên.

Một chiếc Ferrari đỏ dừng lại.

“Bên này, bên này!” Tần Na Na nhảy xuống xe, vẫy tay.

Một chiếc Rolls-Royce từ tốn tiến lại, theo sau là một đoàn xe sang dài dằng dặc không thấy điểm cuối.

“Na Na, cậu gọi nhiều xe thế làm gì?” Kiều Thính Tuyết không nhịn được hỏi.

“À, Thính Tuyết, không phải tớ gọi đâu, tớ chỉ dẫn đường thôi.” Tần Na Na lắc đầu: “Là Tam gia gia nhà tớ với ba chị gái họ Triệu gọi đến đấy. Họ nói dọn vào nhà mới là chuyện lớn, phải tổ chức cho hoành tráng.”

“Thính Tuyết này, tớ nói thật, hôm nay thật sự tớ đã được mở mang tầm mắt. Tam gia gia nhà tớ với ba của chị họ Triệu kia suýt nữa thì đánh nhau chỉ để tranh mua nhà tặng Tiêu Mặc thôi đó! Mà cậu có biết gì không?”

“Tiêu Mặc nhà cậu đã âm thầm mua nhà từ trước rồi! A… chết rồi, tớ lỡ nói ra rồi, vốn định giữ bí mật cho cậu bất ngờ cơ. Thôi không nói nữa, đi xem nhà mới của cậu thôi nào!”

Thính Tuyết đứng ngẩn ra. Ban đầu cô cứ nghĩ Tiêu Mặc chỉ thuê tạm một chỗ, giờ nghe Na Na nói vậy, là anh đã mua nhà sao?

“Na Na, cháu đúng là biết đùa. Tiểu Tuyết mời cháu đến đóng kịch đúng không?” Một giọng cười khẩy vang lên, là Lưu Mai: “Đóng kịch thì cũng đóng cho giống chút đi chứ? Tiêu Mặc mà có tiền mua nhà sao? Ai mà tin cho được?”

Bà ta không dám nói hai chữ vô dụng, nhưng sự chế nhạo và khinh thường thì thể hiện rõ ràng trên mặt.

“Im miệng!” Một tiếng quát giận dữ vang lên: “Đồ đàn bà ngu muội! Không được vô lễ với Tiêu tiên sư!”

“Trời ạ, đúng là toàn bọn diễn kịch… Ưm ưm…” Lưu Mai còn đang châm chọc thì miệng đã bị ai đó bịt lại.