“Có tiền thì ghê gớm lắm sao?” Tần Tam Thạch tức giận: “Tôi thiếu tiền chắc?”
Ông quay sang Lâu Ngọc Đường: “Tôi trả thêm một trăm triệu!”
Triệu Vô Cầu chau mày: “Ông nhất định muốn đối đầu với tôi?”
Tần Tam Thạch hừ lạnh: “Là ông đối đầu với tôi trước! Căn nhà này tôi định mua trước, đừng hòng dùng tiền ép tôi. Ông cứ hỏi Lâu Ngọc Đường đi, Tần Tam Thạch tôi có thiếu tiền không?”
“Ông là Tần Tam Thạch?” Triệu Vô Cầu cau mày: “Tần gia ở Hải Thành?”
“Không sai!” Tần Tam Thạch đứng chắp tay sau lưng, kiêu ngạo nói: “Tôi chính là Tần Tam Thạch của Tần gia ở Hải Thành. Tối nay, căn nhà này tôi nhất định phải mua!”
“Tôi là Triệu Vô Cầu của Triệu gia ở Long Thành, căn nhà này tôi cũng nhất định phải mua.” Triệu Vô Cầu hừ lạnh.
“Tần gia ở Long Thành sao?” Tần Tam Thạch hơi nhíu mày. Dù không hay can thiệp chuyện làm ăn, ông vẫn biết đến Triệu gia ở Long Thành.
Ông hừ một tiếng: “Triệu gia thì sao? Đây là Hải Thành, không phải Long Thành. Nói chung, hôm nay đừng hòng ai cướp được với tôi. Tôi nhất định phải mua căn nhà này!”
“Căn nhà này tôi nhất định cũng sẽ mua!” Triệu Vô Cầu phất tay: “Tiểu Nhu, bảo Lâu Ngọc Đường chuẩn bị hợp đồng!”
“Tần lão, Triệu lão, hai người nghe tôi nói đã.” Lâu Ngọc Đường sắp khóc đến nơi. Giờ phải làm sao đây? Cả hai người này ông ta đều không thể đắc tội được!
Bây giờ họ trông như sắp đánh nhau tới nơi, nếu ông ta mà nói căn nhà này đã được bán cho người khác, chẳng phải sẽ bị cả hai đánh một trận sao?
Nhưng vấn đề là, ông ta cũng đâu dám bán nhà này cho họ? Không nói đâu xa, riêng việc đắc tội với Phương Đông đã là vấn đề lớn rồi.
“Ba, hay là mình tìm căn khác đi.” – Triệu Hiểu Nhu lên tiếng.
“Không được! Tiêu thần y phải ở chỗ tốt nhất!” Triệu Vô Cầu lập tức từ chối.
“Ê, đợi đã!” Tần Na Na cuối cùng cũng chạy tới.
“Chị ơi, chị còn nhớ em không? Sáng nay em có cho mượn bút giấy đấy, em nghe hai người nhắc đến Tiêu thần y, các người mua nhà là để tặng cho Tiêu Mặc đúng không?” Tần Na Na hỏi nhanh.
“Là em sao, chị nhớ. Đúng, tụi chị muốn mua nhà tặng cho Tiêu thần y.” Triệu Hiểu Nhu không giấu diếm.
“Na Na, sao vậy? Họ quen Tiêu tiên sư sao?” Tần Tam Thạch nhíu mày.
“Ôi dào, thế thì đừng tranh nữa.” Tần Na Na vội vàng nói: “Tam gia gia nhà em cũng mua căn nhà này là để tặng cho Tiêu Mặc mà, hay là hai người mua chung đi!”
“Khoan đã, khoan đã!” Lâu Ngọc Đường vội chen lời: “Tần lão, Triệu lão, hai người đang nói tới Tiêu Mặc tiên sinh phải không?”
“Sao? Ông cũng quen Tiêu Mặc?” Tần Na Na nhìn Lâu Ngọc Đường, hỏi.
“Ờ, xin lỗi Tần tiểu thư, là thế này, vừa nãy tôi chưa kịp nói… căn nhà này… đã được bán…” Lâu Ngọc Đường chưa nói hết.
Có hai cánh tay liền đồng loạt tóm lấy vai ông ta, một từ là Tần Tam Thạch, một là từ Triệu Vô Cầu.
“Khoan đã, khoan đã! Tần lão, Triệu lão, nghe tôi nói! Người đã mua căn nhà này chính là Tiêu Mặc tiên sinh!” Lâu Ngọc Đường hét lên.
“Cái gì? Tiêu tiên sư đã mua rồi sao?”
“Tiêu thần y tự mình mua?”
Tần Tam Thạch và Triệu Vô Cầu đều ngẩn người.
Ngay cả Tần Na Na cũng bất ngờ, Tiêu Mặc lại chịu chi đến thế sao?
“Thật mà, hai người nghe tôi nói! Tiêu Mặc tiên sinh đã thanh toán xong hết rồi, tôi cũng đang chuẩn bị đón anh ấy và vợ anh ấy đến ở tối nay.” Lâu Ngọc Đường vội giải thích.
“Tiêu thần y chuẩn bị dọn đến ở? Vậy thì chúng ta phải chuẩn bị quà rồi.”
“Na Na, mau về chuẩn bị chút quà cho đàng hoàng.”
Triệu Vô Cầu và Tần Tam Thạch lập tức đổi kế hoạch.
Lâu Ngọc Đường thở phào nhẹ nhõm.
Cảm ơn Tiêu Mặc tiên sinh! Coi như ông ta đã qua cửa này an toàn. Không cần phải đau đầu xem nên bán nhà cho ai nữa rồi. Chỉ là, lúc này trong lòng ông ta lại càng tò mò hơn, người tên Tiêu Mặc này rốt cuộc là người thế nào?
Không chỉ có Phương Đông đích thân ra mặt giúp mua nhà, mà đến cả Tần gia và Triệu gia cũng tranh nhau tặng nhà cho anh ta?
Con người này, rốt cuộc có lai lịch gì?
-----
Lúc này, Tiêu Mặc vừa bước xuống xe taxi.
Như thường lệ, anh đi tới cổng khu biệt thự, chuẩn bị quét mặt để vào. Nhưng lần này quét mặt lại thất bại, cổng không mở.
Một bảo vệ trung niên vội vàng chạy lại: “Bác sĩ Tiêu, để tôi mở cổng cho anh.”
“Mẹ vợ anh vừa mới tới huỷ hồ sơ nhận diện gương mặt của anh, anh vào nhanh đi.” Người bảo vệ hạ giọng.
“Cảm ơn.” Tiêu Mặc hơi nhíu mày. Không ngờ bà Lưu Mai còn giở chiêu này.
“Không có gì, mẹ vợ tôi cũng suốt ngày chửi tôi, haiz, đàn ông với nhau, tôi hiểu mà.” Bảo vệ thở dài.
Cổng đã mở, Tiêu Mặc không nói gì thêm, bước nhanh vào trong.
Vài phút sau.
Tiêu Mặc còn chưa vào tới cửa nhà, đã nghe thấy tiếng giận dữ của Kiều Thính Tuyết, dù giọng cô vẫn rất nhẹ nhàng.
“Mẹ làm cái gì vậy? Mẹ quá đáng thật đấy!”
Trong sân, khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Thính Tuyết đỏ bừng vì tức giận.
“Tiểu Tuyết, mày ăn nói kiểu gì thế? Tao là mẹ mày!” Lưu Mai giận dữ: “Trước đây mày rất ngoan ngoãn nghe lời, đều tại cái đồ vô dụng Tiêu Mặc làm hư mày!”
“Anh ấy không phải đồ vô dụng!” Kiều Thính Tuyết phản bác.
“Rồi rồi, không vô dụng, giờ còn biết đánh người, ghê gớm quá ha?” Lưu Mai cười khẩy: “Sau đó thì sao? Chọc giận bà nội mày, chọc giận cả nhà, sau này khỏi mơ ở lại nhà họ Kiều nữa!”
Trong tay bà ta là chiếc điện thoại, vừa quay video vừa nói: “Mọi người nhìn xem, đây là đống đồ của Tiêu Mặc, tôi đã đuổi nó ra khỏi nhà rồi, từ giờ không liên quan gì đến nhà tôi nữa!”
Dưới sân, đồ đạc bị ném bừa bãi, quần áo, giày dép, thậm chí cả laptop, toàn là của Tiêu Mặc.
“Con đã thu dọn đồ đạc để dọn đi với anh ấy, mẹ còn cố tình lôi hết ra ném ngoài sân, mẹ làm vậy chỉ vì muốn tiếp tục ở lại nhà này thôi đúng không?” Kiều Thính Tuyết tức đến đỏ mắt.
Cô vừa mới quay lại để thu dọn, mới dọn được một chút thì mẹ cô đã sai người nhà ném hết đồ của Tiêu Mặc ra ngoài. Dù những thứ đó không đáng bao nhiêu, nhưng đây rõ ràng là cố tình làm nhục Tiêu Mặc.
"Tiểu Tuyết, con bé chết tiệt này, tụi tao muốn ở lại đây thì sao chứ? Mày với Tiêu Mặc bỏ chạy nhanh thật, còn tao vì giữ lại căn nhà này, mày có biết tao đã tốn bao nhiêu công sức không?"
"Không ở đây thì sau này tao với ba mày, anh cả, chị dâu mày với cả cháu trai mày phải ngủ ngoài đường sao? Đừng nói mẹ không quan tâm mày, mẹ đã nói với bà nội mày rồi, mày cũng có thể ở lại đây mà."
"Con sẽ không ở đây!" Thính Tuyết cắt ngang lời Lưu Mai.
“Tiểu Tuyết, mày đúng là không nghe lời nữa rồi! Không ở đây thì mày ở đâu? Thuê nhà hay ngủ khách sạn? Tụi mày có tiền không? Mày cũng thất nghiệp rồi, còn cái thằng Tiêu Mặc vô dụng kia nữa, lương tháng của nó có đủ thuê nhà không?”
“Mày nghĩ bao năm qua sống sung sướиɠ là ai lo cho mày? Rời khỏi nhà họ Kiều, mày sẽ biết cuộc sống khó khăn khốn khổ như thế nào.”
Nói đến đây, Lưu Mai thấy Tiêu Mặc đi vào sân.
“Tiêu Mặc, đứng lại! Mày không còn tư cách vào nhà này nữa! Đồ của mày ở ngoài này hết rồi, mau thu dọn rồi cút đi, đừng làm bẩn mắt tao!” Lưu Mai lập tức hét lên.