Chương 25: Tôi trả thêm một tỷ

“Na Na, cháu biết Tiêu tiên sư ở đâu đúng không? Mau đưa ta đến gặp ngài ấy!” Ông cụ Tần Tam Thạch tỏ ra hết sức sốt ruột.

“Tiêu tiên sư? Người ông nói là Tiêu Mặc sao?” Tần Na Na dở khóc dở cười, sao lại đổi cách xưng hô rồi?

“Đúng đúng đúng, chính là Tiêu Mặc, Tiêu tiên sư!” Tần Tam Thạch gật đầu lia lịa.

Tần Na Na cạn lời. Mới có nửa ngày mà đã từ đại sư đã thăng cấp thành tiên sư rồi.

Cô cũng bắt đầu tò mò, không biết Tiêu Mặc đã dùng loại ma thuật gì mà khiến vị Tam gia gia nhà mình ngoan ngoãn phục tùng như vậy.

“Tam gia gia, ông đừng vội, hiện tại cháu thật sự không biết họ đang ở đâu. Tiêu Mặc với Thính Tuyết đang có xích mích với nhà họ Kiều, họ đang chuẩn bị chuyển nhà.” Tần Na Na đáp.

“Cháu vốn định cho họ mượn một căn hộ, nhưng còn chưa kịp đi xem nhà thì đã bị gọi đến đây rồi.”

“Khoan đã, Na Na cháu nói gì? Tiêu tiên sư đang tìm chỗ ở? Giờ vẫn chưa có nhà sao?” Tần Tam Thạch vội vã hỏi.

“Đúng thế ạ, hình như Tiêu Mặc đã đắc tội với tất cả mọi người nhà họ Kiều rồi... Ấy ấy, Tam gia gia, ông kéo cháu đi đâu thế?” Lời còn chưa dứt, Tần Tam Thạch đã lôi cô lên xe.

“Tốt quá rồi! Căn nhà bên cạnh ta hiện đang bỏ trống, Na Na, mau cùng ta đi mua, tặng cho Tiêu tiên sư!” Tần Tam Thạch vừa lái xe vừa tăng ga hết mức.

-----

Khu biệt thự Hải Thị Thận Lâu.

Biệt thự số 88 nằm gần cổng vào, xét về giá thì thuộc nhóm rẻ nhất trong khu này.

Nhưng ai sống ở đây cũng biết, người ở biệt thự đó chính là chủ đầu tư của cả khu, tên là Lâu Ngọc Đường.

Lâu Ngọc Đường hơn bốn mươi tuổi, phong độ nho nhã, lúc này đang ngẩn người.

“Ngài là... Phương Đông tiên sinh?” Lâu Ngọc Đường gần như không tin vào mắt mình.

Thực tế là sáng nay, ông ta cũng vừa thấy Phương Đông ở sân bay.

Cả ngày nay ông ta đều đang nghĩ cách làm sao để chen chân vào mối làm ăn với Tập đoàn Thời Quang. Ai ngờ Phương Đông lại dẫn theo cô trợ lý tóc vàng Anna, trực tiếp tìm đến tận cửa.

Hạnh phúc đến quá bất ngờ.

“Ông chủ Lâu, tôi muốn mua một căn biệt thự số 1 ở chỗ này. Hy vọng ông sắp xếp nhanh chóng, tiền không thành vấn đề, nhưng tối nay tôi cần có thể dọn vào ở luôn, được chứ?” Phương Đông vào thẳng vấn đề.

“Không thành vấn đề! Tuyệt đối không thành vấn đề!” Lâu Ngọc Đường không chút do dự.

“Ngài Phương, cô Anna, mời hai vị ngồi nghỉ, tôi lập tức cho người sắp xếp, bảo đảm tối nay hai vị có thể dọn vào!” Lâu Ngọc Đường lập tức gọi điện.

Trong lòng ông ta phấn khởi không thôi, nếu Phương Đông đã dọn vào đây, còn lo không có cơ hội hợp tác sao?

Nửa tiếng sau.

“Ngài Phương, căn nhà này vốn có người quản lý định kỳ, nhưng để chắc ăn tôi đã gọi đội vệ sinh đến tổng dọn dẹp lại. Thợ điện, thợ nước cũng đã kiểm tra toàn bộ thiết bị bên trong.”

“Nội thất bên trong tuỳ ngài lựa chọn, có thể tự mua hoặc tôi có thể giúp ngài chuẩn bị.”

“Còn thủ tục sang tên, có lẽ phải đợi đến mai, nhưng tối nay ngài và cô Anna có thể vào ở...”

Lâu Ngọc Đường chưa nói xong đã bị Phương Đông cắt lời.

“Không phải chúng tôi dọn vào.” Phương Đông điềm tĩnh nói: “Người dọn vào là một vị tên Tiêu Mặc và vợ của anh ấy.”

“Ông cho tôi số tài khoản ngân hàng, báo giá căn nhà. Tôi sẽ chuyển khoản ngay. Còn thủ tục thì mai ông cử người đến Thính Hải Lâu tìm cô Anna xử lý.”

“Nếu ông chủ Lâu có ý định muốn bàn về việc hợp tác với chúng tôi, cũng có thể đến đó vào ngày mai.”

“Còn nữa, mong ông chủ Lâu nhớ kỹ một điều, tôi chưa từng đến mua nhà. Căn nhà này là do chính người tên Tiêu Mặc mua, ông hiểu chứ?”

“Vâng vâng vâng, tôi hiểu, tôi hiểu!” Lâu Ngọc Đường vô cùng kích động: “Ngài Phương, giá nhà là đúng theo bảng niêm yết, năm tỷ. Nhưng thực ra cái này không vội...”

“Phiền ông cho tôi số tài khoản.” Anna lạnh nhạt lên tiếng.

“Vậy... được, được.” Lâu Ngọc Đường không từ chối nữa.

Rất nhanh, một khoản chuyển khoản năm tỷ đã nằm gọn trong tài khoản ông.

“Ông chủ Lâu, lát nữa vợ chồng anh Tiêu Mặc sẽ đến, làm phiền ông đón tiếp chu đáo.” – Phương Đông mỉm cười nhẹ: “Tôi xin phép cáo từ.”

“Vâng vâng, ngài Phương đi thong thả.” Lâu Ngọc Đường cúi đầu tiễn khách.

Đứng trước cửa nhìn theo xe Phương Đông và Anna rời đi, trong lòng Lâu Ngọc Đường vừa phấn khích, vừa mơ hồ, thương vụ này đến quá bất ngờ.

Giờ trong lòng ông ta lại càng hiếu kỳ, rốt cuộc cái người tên Tiêu Mặc đó là ai mà lại có thể khiến Phương Đông đích thân mua nhà cho?

“Không được, chuyện này phải tự mình giám sát.” Lâu Ngọc Đường cảm thấy chưa yên tâm, quyết định tự mình đến biệt thự số 1.

Phải đảm bảo không xảy ra bất kỳ sơ suất nào.

“Két!”

Tiếng phanh xe vang lên gấp gáp.

“Tiểu Lâu! Tiểu Lâu!” Một ông lão mặc áo choàng dài nhảy xuống xe, chạy về phía Lâu Ngọc Đường.

“Tần lão?” Lâu Ngọc Đường có chút sững người.

Ông ta đương nhiên biết Tần Tam Thạch, người có tiếng nói trọng yếu trong nhà họ Tần.

Những dịp lễ tết, ông ta không ít lần tới thăm hỏi, nhưng tiếc là Tần Tam Thạch xưa nay không can thiệp việc gia tộc, nên ông ta vẫn không thể kết nối với nhà họ Tần.

“Tiểu Lâu, mau! Căn nhà bên cạnh nhà tôi, tôi muốn mua! Mua ngay bây giờ!” Tần Tam Thạch vô cùng vội vã.

“Hả?” Lâu Ngọc Đường bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

“Tần lão, chẳng phải ông đã có nhà rồi sao?” Ông ta không nhịn được hỏi. Giờ đầu óc ông ta đang rối tung, tối nay là có chuyện quái gì xảy ra vậy? Sao ai cũng đổ xô đến mua căn biệt thự này?

Nếu là trước kia, Tần Tam Thạch muốn mua, ông ta mừng còn không kịp. Nhưng giờ, ông ta vừa mới bán căn đó cho Phương Đông!

“Đừng hỏi nữa, mau bán nhà cho tôi đi! Bao nhiêu tiền? Tôi chuyển ngay! Gọi người đến dọn dẹp liền! Thiếu nội thất gì thì bảo tôi, tôi cho người mang tới! Tối nay phải dọn vào ở!” Tần Tam Thạch nói nhanh như gió.

“Không phải… Tần lão, nghe tôi giải thích đã…” Lâu Ngọc Đường có chút sắp sụp đổ.

“Két két...”

Lại thêm một loạt xe phanh gấp.

Hơn mười chiếc xe dừng lại, mấy chục người bước xuống.

“Ai là Lâu Ngọc Đường?” Một ông cụ vừa xuống xe đã cất tiếng hỏi.

Lâu Ngọc Đường lập tức bước tới chào hỏi: “Tôi đây, xin hỏi ngài là...”

Ông ta không dám thất lễ, nhìn khí thế này là biết không phải người thường.

“Tôi là Triệu Vô Cầu. Nghe nói ông có căn biệt thự tốt nhất ở Hải Thành đúng không? Tôi muốn mua.” Triệu Vô Cầu không vòng vo.

Lâu Ngọc Đường hoàn toàn hóa đá.

Lại một người muốn mua?

Căn nhà này treo bảng suốt mấy năm, bình thường cả năm chẳng có ai hỏi.

Mà tối nay là cái ngày gì đây?

Ai cũng nhào vô đòi mua?

“Khoan đã, các người cũng muốn mua biệt thự số 1?” Tần Tam Thạch chau mày: “Tôi đã mua rồi.”

“Con gái, có phải là biệt thự số 1 không?” Triệu Vô Cầu quay sang hỏi Triệu Hiểu Nhu.

“Ba, đúng là số 1, giá niêm yết năm tỷ.” Triệu Hiểu Nhu gật đầu.

“Vậy thì tốt, nhìn ông như vậy chắc mới tới, chắc chắn chưa thanh toán nhỉ?” Triệu Vô Cầu nhìn sang Lâu Ngọc Đường: “Ông ta trả bao nhiêu? Tôi trả thêm một tỷ.”