“Cô Triệu, bệnh Alzheimer khá phức tạp, cần phải xem tình trạng cụ thể.” Tiêu Mặc đáp: “Nếu mới phát bệnh không lâu thì vẫn còn cơ hội chữa trị.”
“Tiêu thần y, thật xin lỗi, tôi không phải nghi ngờ y thuật của anh.” Triệu Hiểu Nhu tiếp tục xin lỗi: “Hôm nay ba tôi đi thăm chiến hữu cũ, nhưng người đó lại hoàn toàn không nhận ra ông, điều này khiến ông rất buồn.”
“Lúc đó ông nhớ tới y thuật của anh rất cao minh nên muốn nhờ anh xem giúp, nhưng bệnh Alzheimer quả thật quá rắc rối, nên tôi nghĩ vẫn nên hỏi ý anh trước.”
Ngừng một chút, Triệu Hiểu Nhu lại hỏi: “Vậy… Tiêu thần y, bây giờ anh có rảnh không? Tôi có thể đến đón anh.”
“Cô gửi địa chỉ cho tôi, tiện đường tôi sẽ ghé qua xem thử.” Tiêu Mặc suy nghĩ rồi nói.
“Vâng, Tiêu thần y, tôi sẽ gửi tin nhắn cho anh ngay.”
Rất nhanh, Triệu Hiểu Nhu đã gửi địa chỉ qua, là một khu dân cư bình thường, và đúng là tiện đường thật.
“Tiểu Đông, đưa tôi đến địa chỉ này, còn cậu cứ đi xem nhà trước đi.” Tiêu Mặc đưa địa chỉ cho Phương Đông.
Phương Đông đương nhiên nghe theo. Sau đó Tiêu Mặc gọi điện cho Kiều Thính Tuyết.
“Vợ à, anh phải đi khám bệnh cho một người, sẽ mất chút thời gian.”
“Không sao đâu, bệnh nhân quan trọng mà.” Giọng Kiều Thính Tuyết nhẹ nhàng: “Tôi cũng vừa định gọi cho anh đây. Na Na vừa bị ba cô ấy gọi về, còn mẹ tôi thì liên tục gọi điện. Tôi tính về nhà xem tình hình, tiện thể thu dọn đồ đạc luôn.”
“Nếu không ổn, tối nay chúng ta ở tạm khách sạn trước nhé.” Cô đã sớm có kế hoạch.
“Vợ yên tâm, em cứ về nhà sắp xếp đồ đạc đi. Chuyện nhà cửa để anh lo.” Tiêu Mặc cũng muốn sớm dọn ra ngoài. Anh muốn có không gian riêng ở với Thính Tuyết.
“Ừm, vậy tôi đi thu dọn đồ trước.” Kiều Thính Tuyết cũng không nói thêm.
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Hai phút sau, Phương Đông dừng xe bên đường.
Tiêu Mặc bước xuống, liền thấy Triệu Hiểu Nhu đang đợi ở cổng khu dân cư.
“Tiêu thần y, mời anh theo tôi.” Triệu Hiểu Nhu dẫn đường đi trước.
Trong một căn hộ bình dân ba phòng hai sảnh, Tiêu Mặc gặp được bệnh nhân.
Ông cụ hơn sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng, ngồi trên xe lăn, ánh mắt mơ hồ.
“Tiêu thần y, anh đến rồi, mau xem giúp đi. Đây là bạn chiến đấu cũ của tôi, lão Phó. Trước đây ông ấy rất khỏe, thậm chí còn khoẻ hơn tôi.” Triệu Vô Cầu vội tiếp đón Tiêu Mặc.
“Năm ngoái tôi còn thấy ông ấy bình thường, mà năm nay lại bị Alzheimer, đã khám qua rất nhiều bác sĩ mà không ai chữa...”
Chưa nói hết câu, Tiêu Mặc đã cắt lời: “Triệu lão, ông chắc chắn vị Phó lão tiên sinh này đã được khám bởi nhiều bác sĩ sao?”
“Tiêu thần y, ý anh là…” Triệu Vô Cầu sững lại.
Ông vô thức quay sang một người đàn ông khác trong phòng: “Tiểu Phó, con đã đưa ba đi khám bệnh chưa?”
Tiểu Phó là người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, là con trai của Phó lão.
“Chú Triệu, sao chú lại nói thế? Con đã đưa ba đi khắp Hải Thành để khám bệnh rồi, còn định đưa đi Long Thành nhưng không có tiền.” Tiểu Phó nói không đổi sắc mặt.
“Phó lão không phải bị Alzheimer, mà bị chấn thương não.” Giọng Tiêu Mặc bình thản: “Bất kỳ bệnh viện nào có máy móc kiểm tra đều có thể phát hiện ra điều đó.”
“Anh nói bậy bạ gì vậy? Nhìn anh cũng chẳng giống bác sĩ, thần y gì chứ!” Tiểu Phó nổi giận: “Cút ra ngoài! Lập tức cút ra ngoài cho tôi. Nhà tôi không tiếp loại người như anh!”
Hắn ta xông tới định đẩy Tiêu Mặc ra ngoài. Tiêu Mặc né sang một bên, xoay chuyển Luân hồi Thời Quang. Thần Nông Xích đột ngột xuất hiện, nhẹ nhàng gõ ba cái lên đầu lão Phó, rồi biến mất.
“Anh vừa làm gì ba tôi đấy hả? Có phải anh muốn đánh chết ông ấy đúng không?” Tiểu Phó lao tới, gào lên.
“Ba, con đưa ba đi bệnh viện!” Hắn đẩy xe lăn đi về phía cửa.
“Thả tao xuống, thằng súc sinh .Mày muốn đẩy tao đi đâu? Muốn bán nhà của tao thì có đừng hòng! Tao không bán!” Một tiếng quát phẫn nộ vang lên.
Người nói chính là Phó lão trên xe lăn. Ông vừa chửi vừa cố gắng đứng dậy khỏi xe.
“Ba! Sao… sao ba lại…” Tiểu Phó sợ hãi tột độ.
Hắn hoảng loạn vứt xe lăn, quay người định chạy trốn.
“Đồ súc sinh!” Triệu Vô Cầu giơ chân đá hắn ngã lăn ra đất.
“Lão Phó, ông tỉnh rồi sao?” Triệu Vô Cầu lập tức chạy đến đỡ ông đứng dậy.
“Ba! Con biết lỗi rồi, con không cố ý đẩy ba đâu, thật mà, con không cố ý…” Phía sau vang lên tiếng van xin của Tiểu Phó.
Còn Tiêu Mặc anh đã xoay người đi ra ngoài. Chuyện ở đây không còn liên quan đến anh nữa. Anh nên về nhà.
“Tiêu thần y! Tiêu thần y!” Vừa đến thang máy, Triệu Hiểu Nhu đã vội đuổi theo.
“Tiêu thần y, thật sự rất cảm ơn anh! Anh có thể để lại địa chỉ không? Ba tôi và tôi muốn có cơ hội đến nhà cảm ơn anh.”
“Cô Triệu, không cần khách sáo đâu, với tôi chuyện này chỉ là việc nhỏ.” Tiêu Mặc cười nhạt: “Dĩ nhiên, tôi rất hoan nghênh ông Triệu và cô đến nhà tôi chơi.”
Nghĩ một lát, Tiêu Mặc lại nói thêm: “Nhưng hiện tại tôi chưa có nơi ở cố định, đợi tôi ổn định chỗ ở rồi, sẽ mời hai người đến chơi.”
“Vâng, Tiêu thần y, hôm nay thật sự làm phiền anh quá rồi.” Triệu Hiểu Nhu áy náy nói.
Tiêu Mặc không nói thêm gì nữa, xoay người bước vào thang máy.
Triệu Hiểu Nhu quay lại căn hộ.
“Hiểu Nhu, Tiêu thần y đâu rồi?” Triệu Vô Cầu vội hỏi.
“Anh ấy về trước rồi ạ.”
“Về rồi?” Triệu Vô Cầu sửng sốt: “Hiểu Nhu, cái này không được. Chúng ta phải đến tận nhà cảm ơn anh ấy thật tốt!”
“Ba, con cũng đã xin địa chỉ rồi, nhưng anh ấy nói hiện tại chưa có nơi ở ổn định.” Triệu Hiểu Nhu hơi nhíu mày: “Trước đó con có điều tra sơ qua, tình hình của anh ấy hình như…” Triệu Hiểu Nhu nói lại thôi.
“Sao? Có chuyện gì à?” Triệu Vô Cầu không hài lòng: “Con bé này, có gì cứ nói thẳng, sao cứ ấp úng hoài vậy!”
“Tiêu thần y ở Hải Thành cũng coi như là người nổi tiếng, nhưng danh tiếng không được tốt lắm. Có những lời nói rất khó nghe, nói anh ấy là đồ vô dụng, phế vật, gì gì đó.” Triệu Hiểu Nhu có chút bất lực.
“Là ai dám nói bậy như vậy?” Triệu Vô Cầu nổi giận.
“Ba xem, con chính là sợ ba nổi giận như này nên mới không nói ra đó.” Triệu Hiểu Nhu thở dài: “Vợ anh ấy là Kiều Thính Tuyết, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Hải Thành. Tiêu thần y là con rể sống nhờ nhà họ Kiều, và con nghe nói hình như gia đình họ Kiều bên đó muốn đuổi anh ấy đi.”
“Chắc vì thế nên giờ anh ấy mới không có nơi ở.”
“Con cũng có tra qua, anh ấy không đứng tên tài sản nào, gần như không có gì trong tay.”
“Chính vì quá thanh cao nên mới thế.” Triệu Vô Cầu lắc đầu cảm khái: “Con xem, hôm nay khám bệnh cho chúng ta hai lần, một đồng cũng không lấy. Người như vậy thì sao có tiền được?”
“Không được! Hiểu Nhu, chúng ta không thể để Tiêu thần y chịu thiệt thòi. Một thần y như vậy mà lại không có nhà để ở, sao có thể chấp nhận được?”
“Ba, ý ba là…” Triệu Hiểu Nhu mờ mịt.
“Mua cho cậu ấy một căn nhà! Nhanh! Con lập tức cho người tìm một căn tốt nhất ở Hải Thành, vào ở ngay được càng tốt!” Triệu Vô Cầu nói như ra lệnh.
“Vâng, ba! Con sẽ sắp xếp ngay!” Mắt Triệu Hiểu Nhu sáng rỡ, đang không biết phải cảm ơn Tiêu thần y thế nào, giờ thì có cách rồi.
Lúc này, tại nhà họ Tần.
Tần Na Na đang phàn nàn: “Tam gia gia, ông không biết gọi điện thoại sao? Có chuyện gì mà lại đến tận nơi thế này?”