Không xa đó, có một người đang đứng, run rẩy không ngừng. Chính là Tiết Bân.
Tiết Bân mới tỉnh lại khoảng một tiếng trước. Sau đó, hắn nghe nói cha mình đang chuẩn bị ra tay đối phó với Tập đoàn Thời Quang và Tiêu Mặc, chuyện này khiến hắn vô cùng phấn khích. Mặc dù thân thể vẫn còn khó chịu, nhưng hắn vẫn quyết định về nhà bởi vì hắn không muốn bỏ lỡ chuyện này. Hắn muốn tận mắt nhìn thấy Tiêu Mặc và tên chết tiệt Phương Đông kia quỳ xuống trước mặt hắn cầu xin tha thứ.
Thế nhưng, giờ phút này thứ hắn đang nhìn thấy là cái gì? Một đống đổ nát! Nhà họ Tiết lại biến thành đống hoang tàn đổ nát!
“Ngươi đến thật đúng lúc.” Tiêu Mặc nhìn hắn, giọng bình thản: “Đỡ mất công ta phải đi tìm.”
Tiêu Mặc chậm rãi bước về phía Tiết Bân. Vì Tiết Bân đã xuất hiện, thì dứt khoát giải quyết dứt điểm một lần cho xong.
“Mày... mày rốt cuộc là ai?” Tiết Bân theo bản năng lùi lại vài bước, run giọng: “Mày... rõ ràng chỉ là một tên phế vật... ư!”
Phương Đông vươn tay bóp lấy cổ hắn, nhấc bổng cả người hắn lên.
“Dám bất kính với chủ nhân thêm lần nữa, ta sẽ bóp chết người!” Ánh mắt Phương Đông lạnh như băng, sát khí bốc lên.
“Tiểu Đông, để ta đích thân xử lý.” Tiêu Mặc lạnh nhạt nói.
“Vâng, chủ nhân.” Phương Đông lập tức buông tay.
Tiết Bân ngã mạnh xuống đất.
“Chủ... chủ nhân?” Tiết Bân ngồi phịch dưới đất, ánh mắt kinh hoảng nhìn Tiêu Mặc.
Biểu cảm của hắn lúc này, gần như giống hệt phản ứng của Tiết Minh Lễ không lâu trước đó.
Không thể tin được! Thật khó hiểu! Đường đường là Tổng giám đốc Tập đoàn Thời Quang, tên tuổi lừng lẫy như Phương Đông, lại gọi Tiêu Mặc là chủ nhân?
Điều này hoàn toàn đảo lộn nhận thức của hắn. Hoàn toàn vượt khỏi tưởng tượng của hắn.
“Không... không thể nào... mày... rõ ràng chỉ là...” Tiết Bân nhìn Tiêu Mặc đang dần tiến lại gần, lẩm bẩm.
Hắn không dám nói ra hai chữ phế vật nữa. Nhưng hắn vẫn không thể hiểu nổi. Mọi chuyện không nên diễn ra thế này!
“Không có gì là không thể.” Tiêu Mặc dừng bước, chậm rãi giơ Thần Nông Xích lên.
Anh có thể xuyên không về hàng vạn năm trước, rồi lại có thể trở lại thời đại này, một chuyện ly kỳ đến thế cũng đã xảy ra, thì còn có gì là tuyệt đối không thể?
“Không... khoan đã! Khoan đã!” Tiết Bân như bị điện giật, đột nhiên hoàn hồn lại.
Nỗi sợ hãi tột độ khiến hắn bùng phát bản năng sinh tồn mãnh liệt.
“Tiêu Mặc, đừng gϊếŧ tôi! Không phải tôi muốn gϊếŧ anh, là người khác xúi giục tôi, không phải tôi!” Tiết Bân đột ngột hét lớn.
“Ngươi nghĩ, ta sẽ tin sao?” Tiêu Mặc lạnh lùng nhìn hắn.
“Là thật! Anh tin tôi đi! Nếu tôi thật sự muốn gϊếŧ anh, tại sao phải đợi đến tận bây giờ?” Tiết Bân vội vã nói.
“Mấy hôm trước có người tìm tôi, bảo tôi ra tay với anh, còn hứa cho tôi rất nhiều lợi ích. Tôi cảm thấy đó là chuyện đôi bên cùng có lợi nên mới đồng ý. Ban đầu tôi hoàn toàn không có ý định đó!”
Tiêu Mặc hơi cau mày.
Chuyện này có chút nằm ngoài dự đoán của anh. Tiết Bân vốn đã có lý do đủ đầy để gϊếŧ anh, nên từ đầu anh chưa từng nghi ngờ động cơ. Cũng chưa từng nghĩ, sau lưng còn có kẻ khác.
“Người ngươi nói là ai?” Tiêu Mặc thản nhiên hỏi.
“Anh phải hứa là không gϊếŧ tôi trước đã...” Giọng Tiết Bân run run.
“Ta không gϊếŧ ngươi.” Tiêu Mặc đáp rất dứt khoát.
“Không! Anh phải thả tôi đi trước, tôi sẽ mua vé máy bay rời khỏi đây, đến khi ra nước ngoài tôi sẽ...” Lời còn chưa nói hết, Tiết Bân đã gào lên một tiếng thảm thiết.
Tiêu Mặc dùng Thần Nông Xích ấn lên đầu hắn. Chỉ trong khoảnh khắc, nỗi đau không sao diễn tả ập đến. Tiết Bân cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Hắn cầu mong bản thân có thể ngất đi ngay lập tức, nhưng hắn lại hoàn toàn tỉnh táo, cảm nhận được từng cơn đau đớn.
“Ta không có nhiều kiên nhẫn.” Giọng Tiêu Mặc lạnh lẽo: “Nói ngay bây giờ hoặc là chết!”
“Á... đau quá... buông tôi ra... á... tôi nói! Tôi nói!” Tiết Bân nhanh chóng sụp đổ.
“Là Tiêu Thất! Tiêu Thất, Thất thiếu gia của Tiêu gia ở Long Thành! Hắn ta cũng họ Tiêu như anh!”
“Vì sao hắn muốn gϊếŧ ta?” Tiêu Mặc thu lại Thần Nông Xích.
Tiết Bân mồ hôi đầm đìa: “Tôi không biết... hắn không nói gì, chỉ bảo tôi ra tay càng sớm càng tốt. Tôi thật sự không biết lý do...”
“Tiêu Mặc, tha cho tôi đi... anh không chết, tôi cũng chưa từng đυ.ng chạm gì đến Kiều Thính Tuyết, anh không thiệt thòi gì cả... tôi đã mất tất cả rồi...” Tiết Bân nhìn Tiêu Mặc với ánh mắt cầu xin.
“Tôi thề sẽ rời khỏi Hải Thành ngay, mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh nữa.”
“Ngươi có biết, từ rất lâu rất lâu trước đây, thế gian từng có một loại cỏ tên là Vạn Niên Thảo không?”
“Loại cỏ này rất đặc biệt, chỉ cần cắn một miếng, là có thể khiến người ta có cảm giác như đã sống qua một năm. Nếu ăn một cây Vạn Niên Thảo, thì cảm giác đó sẽ kéo dài như đã trải qua ngàn vạn năm.”
“Ngươi có thể cảm thấy vạn năm rất dài, nhưng nhờ ơn ngươi, với ta mà nói, vạn năm rất ngắn.”
“Còn ngươi, rất nhanh thôi sẽ hiểu được cảm giác ấy, không thể nói, không thể động, nhưng có thể cảm nhận mọi thứ, cảm nhận từng cơn đau giày vò trong thân thể. Ngươi sẽ rất tỉnh táo để cảm nhận tất cả.”
Thần Nông Xích chợt gõ xuống.
“Một phút nữa ta sẽ rời đi, nhưng với ngươi mà nói, sẽ như thể ta đã ở đây cả vạn năm.” Tiêu Mặc thu lại Thần Nông Xích.
Thần sắc Tiết Bân ngây dại, nhưng con ngươi vẫn không ngừng đảo, chuyển động.
“Tiểu Đông, chúng ta đi.” Tiêu Mặc xoay người rời đi. Đối với anh, chuyện này xem như đã kết thúc.
Hai người lên xe, nhanh chóng rời khỏi nơi đó.
“Chủ nhân, cần tôi điều tra về nhà họ Tiêu ở Long Thành không?” Phương Đông hỏi.
“Điều tra đi.” Tiêu Mặc gật đầu: “Ngoài ra, điều tra kỹ càng về ta, từ hai mươi lăm năm trước đến nay, tất cả mọi chuyện.”
“Vâng.” Phương Đông có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
“Nhớ kỹ, chỉ điều tra, không hành động gì cả.” Tiêu Mặc nhấn mạnh.
“Rõ.” Phương Đông đáp một tiếng.
Tiêu Mặc không nói gì thêm, trong đầu đang trầm ngâm suy nghĩ.
Tiêu gia ở Long Thành, đây là lần đầu tiên anh nghe đến cái tên này. Có thể khiến Tiết Bân nghe lời, chắc hẳn thế lực không nhỏ. Vị Thất thiếu gia kia, vì sao lại muốn gϊếŧ anh? Anh chưa từng biết cha mẹ ruột mình là ai, liệu có liên quan gì đến Tiêu gia ở Long Thành?
Những chuyện này, anh nhất định phải làm rõ. Tuy nhiên, đối với anh lúc này, đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất.
“Tiểu Đông, cậu sắp xếp người đi mua căn biệt thự số một ở khu biệt thự Hải Thị Thần Lâu, cố gắng hoàn tất trong tối nay.” Tiêu Mặc lên tiếng.
Biệt thự số một ở Hải Thị Thần Lâu, chính là căn sát bên chỗ ở của Tần Tam Thạch. Tiêu Mặc từng quan sát, trong đó hình như không có ai ở, mà anh thấy nơi ấy có môi trường vô cùng tốt. Đó là căn biệt thự tốt nhất trong khu biệt thự tốt nhất Hải Thành, anh chỉ muốn dành mọt điều tốt nhất cho Kiều Thính Tuyết.
“Vâng, chủ nhân. Tôi sẽ lập tức sắp xếp.” Phương Đông cung kính đáp lời.
Tiêu Mặc lấy điện thoại ra, định gọi cho Kiều Thính Tuyết, chắc giờ cô đang chờ anh ở Thính Hải Lâu cũng lâu rồi.
Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại lại đổ chuông trước. Nhìn số gọi đến là một số khá quen thuộc, Triệu Hiểu Nhu.
“Tiêu thần y, tôi là Triệu Hiểu Nhu, thật ngại quá, lại làm phiền anh rồi.” Cuộc gọi vừa nối máy, Triệu Hiểu Nhu đã lễ phép lên tiếng.
“Cô Triệu, có chuyện gì cứ nói thẳng.” Giọng Tiêu Mặc thản nhiên.
“Tiêu thần y, thật xin lỗi, câu hỏi của tôi có thể hơi mạo phạm, mong anh đừng để bụng.” Giọng Triệu Hiểu Nhu mang theo vài phần áy náy: “Tôi muốn hỏi anh... anh có thể chữa được bệnh Alzheimer không?”