Chương 22: Chúng ta đi gϊếŧ người

“Ông đang uy hϊếp tôi?” Giọng của Tiêu Mặc lạnh như băng.

“Làm người nên chừa lại một đường lui, sau này còn dễ gặp mặt.” Giọng Tiết Minh Lễ trầm xuống: “Tiêu Mặc, nhà họ Tiết chúng tôi cũng là người văn minh, chỉ muốn làm ăn đàng hoàng. Nhưng nếu các người ép chúng tôi đến đường cùng thì chúng tôi cũng sẽ liều chết phản kháng!”

“Đây không phải là uy hϊếp, tôi chỉ nói sự thật, rồng mạnh cũng không đấu lại rắn làng. Đây là Hải Thành, không đến lượt Tập đoàn Thời Quang các người làm chủ!”

“Nếu các người không cho chúng tôi một con đường sống thì cũng đồng nghĩa với việc các người tự chặt đường lui của mình.”

“Chỉ vậy thôi à?” Giọng Tiêu Mặc lộ vẻ chế giễu.

“Tiêu Mặc, anh chuyển lời với Phương Đông của Tập đoàn Thời Quang. Nếu anh ta không chọn hợp tác với nhà họ Tiết thì tiếp theo, bất kể là anh ta, anh, hay cả Kiều Thính Tuyết… sẽ không ai sống sót qua đêm nay!” Giọng Tiết Minh Lễ trở nên lạnh lẽo.

“Mười hai giờ đêm nay, là hạn chót!” Tiết Minh Lễ nói xong liền cúp máy.

“Tại sao luôn có người dùng Thính Tuyết để uy hϊếp mình?” Tiêu Mặc lẩm bẩm.

Anh đã chán ghét việc suốt ngày bị đe dọa rồi. Lại càng chán ghét những người hết lần này đến lần khác có ý định làm tổn thương Kiều Thính Tuyết.

Tiêu Mặc bấm máy gọi cho Phương Đông: “Tiểu Đông, xuống đi, chúng ta đi gϊếŧ người.”

-----

Hải Thành, Nhà họ Tiết.

Một biệt thự ven biển chính là nơi ở của nhà họ Tiết.

Tiết Minh Lễ ngồi đó, mặt mày âm trầm.

“Dám động vào nhà họ Tiết, vậy thì tao sẽ khiến chúng mày chết trước!” Lúc này, trên mặt ông ta đầy sát khí.

Nhà họ Tiết có thể trở thành một trong những gia tộc hàng đầu Hải Thành, chính là nhờ chữ ác. Bao nhiêu đối thủ cạnh tranh bị họ xử lý trong những năm qua đã không đếm xuể.

Về việc Tiết Bân muốn gϊếŧ Tiêu Mặc, Tiết Minh Lễ không cảm thấy có gì sai cả. Việc sai duy nhất chính là không gϊếŧ được, để Tiêu Mặc còn sống sót trở về. Đó là sự vô dụng của Tiết Bân!

Hiện tại, ông ta không có tâm trí để quản thằng con vô dụng kia. Điều cấp bách bây giờ là phải cứu lấy nhà họ Tiết. Từ sáng đến giờ, ông ta đã tìm mọi cách liên lạc trực tiếp với Tập đoàn Thời Quang, nhưng kết quả đều bị từ chối.

Thêm vào việc mất liên lạc với nhóm người Tiết Hữu Tài, lại điều tra được một vài thông tin khác, ông ta dần nhận ra một sự thật nghe tưởng nực cười nhưng khả năng lại là sự thật đó là, kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện này, rất có thể chính là tên phế vật Tiêu Mặc đó!

“Thằng nhóc này ẩn mình quá kỹ!” Tiết Minh Lễ thậm chí có chút khâm phục Tiêu Mặc.

Giỏi thật! Nhưng dù cậu ta có giỏi đến mấy mà giờ dám lộ mặt thì cũng là tự tìm đường chết!

“Mười hai giờ đêm?”

Tiết Minh Lễ nhếch mép cười lạnh. Chờ đến khi trời vừa tối, ông ta sẽ ra tay gϊếŧ chết thằng nhãi đó, cả Phương Đông và cả Kiều Thính Tuyết nữa! Diệt sạch tận gốc mới là phong cách của ông ta!

Nhìn ra bờ biển hít một hơi, trời đã sắp tối.

Tiết Minh Lễ cảm thấy phấn khích. Chuyện gϊếŧ người, luôn khiến ông ta máu nóng sôi trào. Dường như ông ta đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tiêu Mặc và Phương Đông rồi…

-----

Một chiếc xe dừng cách cổng lớn biệt thự nhà họ Tiết vài trăm mét. Hai người bước xuống xe chính là Tiêu Mặc và Phương Đông.

“Lần trước chúng ta cùng đi gϊếŧ người là lúc anh đi báo thù.” Tiêu Mặc cảm khái.

“Đã hơn trăm năm rồi nhưng phong thái của ngài vẫn như xưa.” Phương Đông kính cẩn đáp.

“Không, ta đã phong ấn toàn bộ công lực rồi.” Tiêu Mặc lắc đầu: “Nhưng để đối phó với những người này vẫn đủ.”

Luân hồi Thời Quang bắt đầu xoay chuyển. Thần Nông Xích hiện ra trong tay anh. Tiêu Mặc từ từ giơ cao Thần Nông Xích, dưới ánh hoàng hôn, nó phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt đầy u tối.

“Đi!” Tiêu Mặc sải bước về phía cổng chính.

“Đứng lại, các người là… Ặc!” Một trong hai người gác cổng bước lên.

Tiêu Mặc vung Thần Nông Xích lên, người này lập tức kêu gào thảm thiết ngã xuống đất. Phương Đông vung một chưởng, tên còn lại cũng bay ra xa.

Rầm rầm!

Thần Nông Xích đập mạnh vào cổng sắt, cửa sắt bị bật tung. Phương Đông liên tục đánh ra mấy chưởng, cánh cổng sụp đổ hoàn toàn!

“Các người là ai… ặc!”

“Có người đột nhập… á!”

“Mau tới cứu viện… a…”

Trong biệt thự, liên tục có người lao ra.

Tiêu Mặc bước đi ung dung như đi dạo trong sân, Thần Nông Xích không ngừng vung lên. Mỗi lần vung lên là một người ngã xuống. Phương Đông sát cánh bên anh, không ngừng đánh ra chưởng lực. Mỗi chưởng đều đánh bay một người.

Hai người bước đi với tốc độ ổn định, không ai có thể ngăn cản bước chân của họ. Người nhà họ Tiết ào ào xông ra, nhưng kết cục chẳng khác gì, đều ngã gục như rạ.

Mấy chục người, mấy trăm người… Tất cả đều nằm bẹp trên đất.

Mười phút sau.

Tiêu Mặc và Phương Đông dừng lại.

Phía trước là bờ biển, có mấy chục người đang đứng. Ai nấy đều cao lớn, ánh mắt sắc lạnh, có thể thấy rõ những người này là có thực lực rất mạnh.

Đứng trước đám người đó chính là Tiết Minh Lễ.

“Chỉ có hai người các anh?” Tiết Minh Lễ có phần khó tin.

Ông ta hoàn toàn không ngờ, trời còn chưa tối mà Tiêu Mặc và Phương Đông đã đánh tới tận cửa. Lại càng không ngờ, hai người này lại có thể đánh tan toàn bộ đám cao thủ nhà họ Tiết?

“Loại hạ cấp như các ngươi vốn không xứng để chủ nhân ta đích thân ra tay!” Phương Đông lạnh giọng: “Được chết dưới tay chủ nhân, là vinh hạnh của các ngươi!”

“Khoan đã, chủ nhân?” Tiết Minh Lễ càng thêm bàng hoàng: “Tôi không nghe nhầm chứ? Cậu gọi ai là chủ nhân?”

“Ta, Phương Đông suốt đời chỉ nhận một người làm chủ nhân!” Phương Đông trầm giọng nói.

Anh ta hơi cúi mình về phía Tiêu Mặc: “Chủ nhân, lũ tép riu này, xin giao cho thuộc hạ xử lý.”

“Tiết Minh Lễ để lại cho ta.” Tiêu Mặc gật đầu.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Phương Đông lao thẳng vào đám người phía sau Tiết Minh Lễ.

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.

“Cậu… cậu lại là chủ nhân của Phương Đông?” Tiết Minh Lễ nhìn Tiêu Mặc, không thể tin vào mắt mình: “Chuyện… chuyện này sao có thể?”

Ông ta đã suy đoán rất nhiều về mối quan hệ giữa Tiêu Mặc và Tập đoàn Thời Quang, nhưng dù có vắt óc ra cũng không thể nghĩ ra trường hợp này.

Thật quá khó tin!

“Ông vốn dĩ có thể sống thêm vài ngày nữa.” Giọng Tiêu Mặc vô cảm: “Nhưng ông không nên uy hϊếp tôi.”

“Lại càng không nên đem Thính Tuyết ra để đe dọa tôi!” Tiêu Mặc giơ cao Thần Nông Xích.

“Không, khoan đã, có gì từ từ nói…” Tiết Minh Lễ hốt hoảng.

Thần Nông Xích giáng mạnh xuống!

“Ặc!” Tiết Minh Lễ chỉ kịp hét một tiếng ngắn ngủi rồi ngã gục xuống đất.

Lúc này, đám người phía sau ông ta cũng đều đã nằm bẹp.

“Phá hủy toàn bộ nơi này, để cái tên Tiết gia… hoàn toàn biến mất.” Tiêu Mặc chậm rãi nói.

“Rõ, thưa chủ nhân.” Phương Đông phi thân rời đi.

Rầm, rầm, rầm!

Tiếng nổ vang dội, toàn bộ biệt thự nhà họ Tiết đổ sụp trong tiếng ầm ầm vang dội.

Ánh chiều tà dần buông xuống. Tiêu Mặc và Phương Đông đi ra từ đống đổ nát.

“Chủ nhân, kẻ địch bây giờ dường như quá yếu rồi.” Phương Đông có vẻ chưa đã tay.

“Thế giới này đã không còn phù hợp cho việc tu luyện nữa. Nhưng, ngươi đừng vì vậy mà chủ quan.” Tiêu Mặc nói chậm rãi: “Trong thế giới này, có những thứ, dù ta có mạnh nhất cũng không thể hiểu được.”

Miếng ngọc đó.

Miếng ngọc có thể đưa anh trở về hàng triệu năm trước, rốt cuộc bên trong nó ẩn chứa sức mạnh gì? Và tại sao trong thế giới này lại xuất hiện thứ sức mạnh như thế?

“Chủ nhân, tôi hiểu rồi. Tôi vẫn luôn ghi nhớ lời ngài dạy, trừ khi vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không để lộ năng lực đặc biệt của chúng ta.” Phương Đông cung kính đáp.

“Các… các người… đã làm gì với gia đình tôi?” Một giọng nói run rẩy đột nhiên vang lên.