“Cái gì? Đó là nhà của bọn con mà, sao lại lấy lại chứ?” Lưu Mai lo lắng nói.
“Toàn bộ tài sản nhà họ Kiều đều là của tôi!” Kiều lão phu nhân hừ lạnh: “Ngôi nhà mà các người đang ở chỉ là cho các người ở tạm thôi.”
“Chuyện này hiện tại không liên quan đến Tiết gia nữa, dù sao tôi cũng không muốn có một người cháu rể không tôn trọng mình. Thính Tuyêt, hoặc là ly hôn với Tiêu Mặc hoặc là cô không còn là người nhà họ Kiều, gia đình cô cũng không có tư cách tiếp tục sống trong nhà họ Kiều nữa.”
“Aaaaa….” Kiều Vũ lại hét lên: “Em không chịu nổi nữa, đau quá…. Chị, em xin lỗi, là do em nói bậy, chị, chị mau bảo Tiêu Mặc thả em ra được không, em đau quá, em sẽ không nói bậy nữa…a....”
“Kiều Vũ”
“Kiều Vũ, con không sao chứ?”
“Thính Tuyết, mau nói gì đi, dù sao nó cũng là em trai cô mà.”
Mọi người đều nhìn về phía Kiều Thính Tuyết.
“Tiêu Mặc, tha cho Kiều Vũ đi, cậu ấy cũng đã bị dạy dỗ đủ rồi.” Kiều Thính Tuyết nhìn về phía Tiêu Mặc, giọng nói dịu dàng.
“Nếu còn có lần sau, cầu xin cũng vô ích.” Tiêu Mặc lạnh lùng nhìn Kiều Vũ, thu hồi Thần Nông Xích.
Kiều Vũ ngã vật xuống đất, mặt trắng bệch. Dù đã không còn cảm giác đau đớn dữ dội không chịu nổi như lúc trước, nhưng cả người trông như vừa bị hút hết sinh lực.
“Kiều Vũ.” có người vội chạy tới bên cạnh hắn ta.
“Vậy là quá đáng rồi đấy! Thính Tuyết, cô để chồng mình đánh người giữa ban ngày như vậy sao?”
“Bà nội, bà cũng không can ngăn họ sao?”
Phía Kiều Vũ, ai nấy đều trông rất tức giận.
“Thính Tuyết!” Kiều lão phu nhân nổi giận: “Tôi hỏi cô lần cuối, rốt cuộc cô có ly hôn với Tiêu Mặc hay không?”
“Tiêu Mặc chỉ đang bảo vệ tôi, tôi không thấy anh ấy làm gì sai cả.” Kiều Thính Tuyết lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không ly hôn với anh ấy. Hơn nữa, cả tôi và Tiêu Mặc đều là người trưởng thành, chuyện giữa chúng tôi không cần ai khác can thiệp.”
“Còn về căn nhà, tôi và Tiêu Mặc sẽ dọn đi.”
“Hay lắm!” Kiều lão phu nhân tức đến phát run: “Các người không coi tôi ra gì đúng không? Được, tôi cho các người ba ngày! Trong vòng ba ngày, cả nhà các người, bao gồm cả Kiều Phú và Lưu Mai tất cả phải dọn ra khỏi đấy cho tôi!”
“Từ giờ trở đi, các người không còn là người nhà họ Kiều nữa!”
“Tại sao? Tại sao ngay cả tôi cũng bị đuổi, Kiều Phú, anh nói gì đi. Đây là tài sản của cha anh, ông ấy mất rồi, anh cũng có phần mà.” Lưu Mai sốt ruột.
“Mẹ à, mẹ nói lý một chút đi, Tiểu Tuyết không nghe lời thì thôi, sao lại liên lụy đến chúng con chứ? Con nhóc chết tiệt kia bây giờ không nghe lời chúng con nữa rồi.”
“Đủ rồi, im đi!” Kiều Phú đột nhiên hét lên.
Lưu Mai sững người, càng thêm tức tối: “Kiều Phú, anh bị điên rồi à? Anh cũng học theo Tiêu Mặc sao? Anh còn biết xấu hổ không?”
“Tiểu Tuyết, đưa ba đến bệnh viện đi, ba không quản nổi mẹ con nữa rồi.” Kiều Phú nhẹ giọng nói với Kiều Thính Tuyết: “Chân ba bị gãy nửa tiếng rồi, nếu không đến bệnh viện thì ba sẽ chết mất!”
“Tiêu Mặc, chúng ta đưa ba đến bệnh viện đi.” Kiều Thính Tuyết dịu dàng nói với Tiêu Mặc.
“Không cần đâu, để anh xử lý.” Tiêu Mặc đi đến chỗ Kiều Phú.
Đối với người cha vợ này, Tiêu Mặc không có cảm xúc gì đặc biệt. Trong nhà họ Kiều, sự tồn tại của Kiều Phú còn mờ nhạt hơn anh, gần như là vô hình. Không thể nói là thích cũng không thể nói là ghét, cứ như thể ông chưa từng tồn tại. Lúc nãy Kiều Phú đột nhiên nổi nóng với Lưu Mai, đến cả Tiêu Mặc cũng thấy bất ngờ.
Chân của Kiều Phú bị gãy rất nặng. Nhưng đối với Tiêu Mặc, xử lý chuyện này lại rất đơn giản. Anh xác định vị trí gãy xương, đặt Thần Nông Xích lên, vết thương nhanh chóng lành lại.
Sau đó, anh lặng lẽ thu hồi Thần Nông Xích vào trong Luân Hồi Thời Quang.
“Ba, ba bị loãng xương nhẹ, sau này nhớ bổ sung thêm canxi.” Tiện tay, Tiêu Mặc kéo Kiều Phú đứng dậy.
Kiều Phú đứng vững, theo bản năng cử động chân một chút, còn dẫm mạnh xuống vài cái.
“Ủa? Chân tôi khỏi rồi sao? Tiêu Mặc, từ bao giờ cậu giỏi y thuật như vậy?” Kiều Phú ngạc nhiên.
“Anh nằm mơ hả? Hóa ra nãy giờ anh chỉ giả vờ gãy chân thôi đúng không? Kiều Phú, anh chán sống rồi à? Vừa rồi còn dám hét vào mặt tôi.” Lưu Mai lập tức gào lên mắng chửi Kiều Phú.
Hiển nhiên, bà ta hoàn toàn không tin Tiêu Mặc có chút y thuật nào. Thực ra không chỉ bà ta, mà hầu hết người trong nhà họ Kiều cũng chẳng ai tin. Ngay cả Kiều Phú lúc này cũng hơi bán tín bán nghi, chẳng lẽ cơn đau vừa rồi chỉ là ảo giác?
Chỉ có Kiều Thính Tuyết là mơ hồ nhận ra, người chồng này của cô, thật sự có một loại y thuật kỳ diệu.
“Vợ à, chúng ta đi thôi, cái nơi này không xứng để mình ở lại.” Tiêu Mặc bước đến trước mặt Kiều Thính Tuyết.
Anh nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc: “Sau này, anh nuôi em.”
Anh nuôi em. Ba chữ đó khiến Kiều Thính Tuyết một lần nữa cảm thấy rung động.
“Thật là nực cười, cậu lấy gì để nuôi Tiểu Tuyết? Cậu có biết mỗi tháng Tiểu Tuyết tiêu hết bao nhiêu không? Giờ đến chỗ ở cậu còn chẳng có.” Lưu Mai mỉa mai ngay bên cạnh.
Những người khác trong nhà họ Kiều cũng nhìn Tiêu Mặc như thể đang xem một trò cười. Tên vô dụng này từ tối hôm qua đến giờ, chẳng lẽ điên thật rồi? Không chỉ gây chuyện làm náo loạn nhà họ Kiều, lại còn dám nói nuôi Kiều Thính Tuyết. Anh ta có năng lực đó sao?
“Cậu nghĩ biết đánh nhau thì giỏi lắm hả? Cùng lắm thì cũng chỉ đi làm bảo vệ thôi.” Lưu Mai vẫn chưa chịu dừng.
“Đủ rồi?” Kiều Thính Tuyết không chịu nổi nữa, cắt ngang lời: “Con tin Tiêu Mặc và con cũng sẽ cùng anh ấy cố gắng!”
“Tiêu Mặc, chúng ta đi!” Kiều Thính Tuyết không muốn nán lại đây dù chỉ một giây.
Hai người lên chiếc Porsche của Kiều Thính Tuyết, không thèm để ý đến đám người ồn ào phía sau, rồ máy rời đi. Nơi này, Kiều Thính Tuyết cũng chẳng muốn quay lại nữa.
“Tiêu Mặc, sắp trưa rồi, chúng ta tìm chỗ nào ăn trước nhé?” Trên xe, Kiều Thính Tuyết gợi ý.
“Ừ.” Tiêu Mặc không có ý kiến gì.
“Hay ăn đồ Tây nhé? Hôm qua vốn là sinh nhật của chúng ta, coi như hôm nay ăn mừng trễ đi.” Cô nói tiếp.
“Ừ.” Tiêu Mặc vẫn dịu dàng đồng ý.
“Chiều nay chúng ta đi tìm nhà thuê, tạm thời ở đó trước, mai tôi sẽ bắt đầu tìm việc. Tôi còn ít tiền, tạm thời thì ổn. Anh giỏi y thuật như vậy, chắc chắn cũng kiếm được tiền sớm thôi. Sau này chúng ta sẽ tự mua nhà...” Kiều Thính Tuyết bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai.
Lúc này, tâm trạng cô thực sự rất tốt, cảm giác như đang bắt đầu một cuộc sống mới. Ba năm vừa qua, cô sống như thể chỉ vì gia tộc. Còn bây giờ, cô mới thật sự sống vì bản thân.
Tiêu Mặc không nói gì thêm, tâm trạng anh cũng rất tốt, vì đây là cuộc sống mà anh luôn mong muốn. Anh không hề thích những người khác trong nhà họ Kiều, điều anh mong muốn chỉ là được ở cạnh Kiều Thính Tuyết. Còn chuyện tiền bạc, đối với anh, vốn chẳng phải vấn đề to tát. Điều duy nhất anh cần nghĩ, là làm sao để giải thích cho Kiều Thính Tuyết về nguồn gốc của số tiền đó.
…
Lúc này, ở phía khác, Tần Na Na đang có chút phiền muộn.
“Ba à, ba làm sao vậy? Con chỉ uống ly cà phê thôi mà, sao ba gọi điện mắng con dữ vậy?”
Cô vừa về đến nhà đã bị bố mình là Tần Vân Hải gọi lại.
“Ba, con nói cho ba biết, con đã gặp Phương Đông ở Thính Hải Lâu đó.” Tần Na Na còn đang định khoe công.
“Được rồi, tam thời con đừng nói nữa! Ba hỏi con, sao con lại chọc giận Tam gia?” Tần Vân Hải sốt ruột: “Tam gia đích thân tới nhà chúng ta tìm con đấy! Con lại làm chuyện xấu gì rồi hả?”