Chương 15: Xin lỗi vợ tôi

“Mẹ, đủ rồi!” Kiều Thính Tuyết cuối cùng không thể chịu nổi nữa: “Tiêu Mặc là chồng con, mẹ đừng nói như vậy với anh ấy nữa! Còn nữa, Tiêu Mặc không phải là đồ vô dụng! Anh ấy còn giỏi hơn tất cả mọi người ở đây!”

Kiều Thính Tuyết nói những lời này từ tận đáy lòng, không chỉ vì cô phát hiện ra Tiêu Mặc có một số năng lực mà mình không biết, mà quan trọng nhất là trong toàn bộ gia tộc họ Kiều, chỉ có Tiêu Mặc là người duy nhất bảo vệ cô.

Những người khác, bao gồm cả mẹ ruột của cô, đều muốn đẩy cô vào hố lửa mang tên Tiết gia.

“Con nhỏ kia, cánh cứng cáp rồi phải không?” Lưu Mai sững người, sau đó tức giận nói: “Con nghĩ nó không phải đồ vô dụng sao? Được thôi, nếu bây giờ nhà chúng ta không còn gì cả, con có thể nhờ nó nuôi con không?”

“Con có thể đi làm, tự nuôi sống mình.” Kiều Thính Tuyết đảo mắt một vòng, thấy cha mình, Kiều Phú đang ngồi bệt xuống đất: “Ba, có chuyện gì vậy?”

“Con có thể đi làm? Đi ra ngoài làm một tháng con kiếm được bao nhiêu tiền? Con có biết phí quản lý chung cư nhà mình mỗi tháng bao nhiêu không? Con có biết ba con mỗi tháng tốn bao nhiêu tiền thuốc không? Con có biết mỗi tháng mẹ phải mua bao nhiêu túi xách không?” Lưu Mai càng thêm tức giận.

“Không có sản nghiệp của nhà họ Kiều chống lưng, chúng ta không thể sống tiếp được! Con có biết ba con bị sao không? Bây giờ họ muốn đuổi cả nhà chúng ta ra khỏi nhà họ Kiều, muốn cắt đứt quan hệ với chúng ta kia kìa!”

“Ba con chỉ tranh cãi với họ vài câu, liền bị chú hai của con đánh.”

“Chị dâu, chị nói vậy là đang đổ oan cho người khác đấy. Là do anh ấy không nghe lời, tôi muốn dạy dỗ một chút, anh cả chạy đến ngăn cản, tôi chỉ đẩy một cái, anh ấy tự ngã xuống đất, sao lại trách tôi đánh anh ấy được?” Người lên tiếng là Kiều Quý.

Gia tộc họ Kiều có bốn anh em: Phú, Quý, Bình, An. Kiều Quý là con trai thứ hai, chính là cha của Kiều Vũ.

“Chỉ là đẩy một cái sao? Tiểu Tuyết, con nhìn đi, chân ba con đã bị gãy rồi!” Lưu Mai tức giận.

“Cái gì?” Kiều Thính Tuyết giật mình: “Vậy sao không đưa ba đi bệnh viện?”

“Đi bệnh viện làm gì? Chuyện chưa giải quyết xong thì để ông ấy nằm ở đây đi!” Lưu Mai cười lạnh: “Tiểu Tuyết, họ nói con có quan hệ tốt với Tiết gia, vì vậy gia tộc chúng ta không thể hợp tác với Tập đoàn Thời Quang được nữa, bây giờ họ lại muốn đuổi cả nhà chúng ta đi, còn không muốn chia tài sản chúng ta nữa!”

“Ba con là con trưởng nhà họ Kiều, anh trai con là cháu trai trưởng, còn con, Tiểu Tuyết, ba năm qua con đã luôn quản lý sản nghiệp nhà họ Kiều, vậy mà bây giờ họ lại muốn đá cả nhà chúng ta ra ngoài? Họ đối xử với người nhà mình như vậy, con xem có được không?” Lưu Mai bất bình.

Kiều Thính Tuyết cuối cùng cũng hiểu ra. Trong khoảnh khắc đó, cô không cảm thấy tức giận, mà chỉ cảm thấy nực cười. Đây chính là nhà họ Kiều.

Đêm qua, tất cả mọi người, kể cả mẹ ruột cô, đều muốn đẩy cô vào nhà họ Tiết. Vậy mà bây giờ, vì muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Tiết, họ lại đá mẹ con cô ra khỏi nhà họ Kiều. Điều đáng cười hơn là, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc nhờ nhà họ Tiết giúp đỡ, thực tế cô cũng không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Tiết, là gia tộc họ Kiều một mực muốn cô gả vào nhà họ Tiết. Vậy mà bây giờ, chỉ vì lý do này, nhà họ Kiều lại muốn đuổi cô đi.

“Chị dâu, chị thấy oan ức sao? Ban đầu, nhà họ Kiều giao cho chị quản lý, nhưng nhìn lại ba năm qua xem, chị đã phá hoại sản nghiệp của nhà họ Kiều thành cái gì rồi?” Kiều Quý cười lạnh: “Sản nghiệp nhà chúng ta ngày càng ít đi, vậy mà con trai và con gái chị lại tiêu ngày càng nhiều tiền!”

“Tiền mà Tiểu Tuyết kiếm được, chẳng lẽ nó không thể tiêu à?” Lưu Mai hừ một tiếng.

“Bác dâu, bác nói ra những lời này mà không thấy ngại sao? Bác tự đi hỏi con gái bác xem, xem mấy năm nay Tập đoàn họ Kiều có kiếm được đồng nào không?” Kiều Vũ tiếp lời: “Chị ta căn bản không có khả năng quản lý, trước đây là nể mặt Tiết Bân nên chúng tôi mới nhịn thôi.”

Kiều Vũ nhìn Kiều Thính Tuyết, trên mặt rõ ràng là vẻ hả hê: “Chị, nhà chị chỉ biết nói lý lẽ thôi, chị nên khuyên mẹ chị đừng làm ầm ĩ nữa. Nếu để chuyện này lộ ra ngoài e là sẽ làm ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của chị đấy.”

“Tôi thực sự rất tò mò, chuyện này có liên quan gì đến danh tiếng của tôi?” Kiều Thính Tuyết lạnh mặt nói.

“Chị, chị thực sự muốn tôi nói thật sao?” Kiều Vũ cười nhạo: “Vậy tôi sẽ nói thẳng, chị thực sự không biết mình đã trở thành trò cười cho thiên hạ rồi sao? Chị đã kết hôn với một kẻ vô dụng ba năm đã đành, lại còn gắn bó với hắn suốt ba năm trời, ở bên Tiết Bân thì lại bị hắn ta chơi đùa mà chẳng lấy được lợi ích gì.”

“Cậu nói nhảm gì vậy? Tôi và Tiết Bân không có quan hệ gì với nhau!” Kiều Thính Tuyết tức giận đỏ bừng mặt.

“Đại tiểu thư à, chị lừa mình dối người làm gì nữa? Chị nghĩ người khác sẽ tin sao? Bây giờ là thời đại nào rồi, còn giả vờ thanh cao làm gì.” Giọng Kiều Vũ càng thêm khinh miệt.

Bốp! Một cái tát vang dội cắt ngang lời Kiều Vũ.

“Nếu không biết ăn nói, tôi có thể khiến cậu câm miệng vĩnh viễn!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Kiều Vũ bị tát đến choáng váng, mất vài giây mới phản ứng lại được.

“Dám đánh tao, đồ phế vật, mày…”

Bốp!

Tiêu Mặc lại tát thêm một cái nữa vào mặt Kiều Vũ.

“Mau xin lỗi Thính Tuyết!” Giọng Tiêu Mặc càng thêm lạnh lẽo.

“Mày dám đánh con tao? Đồ phế vật, mày chán sống rồi à.” Kiều Quý lao về phía Tiêu Mặc.

Tiêu Mặc tung một cú đá trúng bụng Kiều Quý. Kiều Quý hét lên đau đớn, ngã lăn ra đất, đúng ngay bên cạnh Kiều Phú.

“Mày dám đánh bố tao.” Kiều Vũ càng nổi điên, giơ nắm đấm lao vào Tiêu Mặc. Tiêu Mặc lùi lại một bước, Thần Nông Xích xoay vòng, lần nữa xuất hiện trong tay anh.

Chỉ một giây sau, thần nông xích quật thẳng lên đầu gối Kiều Vũ.

Bốp!

Kiều Vũ hét lên thảm thiết, ngã vật xuống đất.

“Tiêu Mặc, anh làm gì vậy?”

“Mau khống chế tên điên này lại, đồ phế vật này điên thật rồi!”

“Tiểu Tuyết, mau giữ chồng con lại đi!”

“Đừng đánh anh tôi!”

Những người xung quanh nhanh chóng phản ứng, vài người lập tức nhào đến định giúp Kiều Vũ. Tiêu Mặc chẳng buồn liếc nhìn, chỉ cầm Thần Nông Xích lướt qua trong không trung, mấy người đó đều rêи ɾỉ ngã xuống.

“Xin lỗi Thính Tuyết ngay.” Tiêu Mặc dùng thần nông xích đè lên vai Kiều Vũ, giọng trầm khàn.

Cơn đau từ vai truyền khắp cơ thể, Kiều Vũ không kìm được gào lên đầy đau đớn: “Aaaa…”

Gương mặt vốn điển trai của hắn giờ đã méo mó vì đau đớn.

“Tiêu Mặc, mày đừng điên nữa… aa… là Tiết Bân nói vậy… a…”

“Được rồi được rồi, tôi sai rồi… a… tôi sai rồi…”

“Xin lỗi vợ tôi, không cần xin lỗi tôi.” Tiêu Mặc vẫn chưa bỏ Thần Nông Xích xuống.

“Đủ rồi!” Một tiếng quát vang lên: “Tiêu Mặc, mau buông Kiều Vũ ra!”

“Ngày hôm nay là lễ mừng thọ tám mươi tuổi của tôi, cậu có coi tôi ra gì không? Cậu biết tôn trọng người lớn là gì không hả?” Người lên tiếng là Kiều lão phu nhân.

“Trong mắt tôi chỉ có Thính Tuyết, còn tôn trọng người lớn à.” Tiêu Mặc siết chặt Thần Nông Xích: “Bà không xứng.”

Trước mặt anh, có ai dám nói chuyện tôn trọng người lớn chứ? Ai có thể lớn tuổi hơn được anh được?

“A…” Kiều Vũ kêu gào thảm hơn, đau đớn hơn.

“Tốt lắm, rất tốt! Thính Tuyết, ngay cả cô cũng không coi tôi ra gì đúng không?” Kiều lão phu nhân giận đến run người: “Cô lập tức bảo nó thả Kiều Vũ ra ngay, nếu không nhà các người sẽ gánh chịu mọi hậu quả, tôi sẽ lấy lại biệt thự của các người!”