“Tôi là Tiêu Mặc” Tiêu Mặc cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tiêu Mặc?” Tần Na Na nghi hoặc nói: “Cái tên này nghe quen quen…Đợi đã…”
Tần Na Na há hốc mồm: “Cái gì? Anh…anh…anh tên là Tiêu Mặc…cho nên anh…vậy chẳng phải anh là…là…”
Tần Na Na trợn tròn mắt, miệng lắp bắp, nhìn Kiều Thính Tuyết cầu cứu.
“Đúng rồi, tôi chính là người chồng vô dụng của Thính Tuyết.” Tiêu Mặc cười nhạt, ngồi xuống cạnh Kiều Thính Tuyết.
Tần Na Na chợt cảm thấy bối rối: “Không…chắc chắn là do đêm qua mình ngủ không đủ giấc cho nên bây giờ mình đang ở trong mơ rồi.” Cô lẩm bẩm: “Mình đang mơ, mình đang mơ, phải tỉnh dậy thôi.”
"Á, đau quá!" Tần Na Na tự véo tay mình một cái, đau đến mức hét lên.
"Na Na, cậu đừng ngốc nữa, cậu không nằm mơ đâu!" Kiều Thính Tuyết không biết nên khóc hay nên cười.
"Không, Thính Tuyết, chuyện này không đúng." Sắc mặt Tần Na Na khổ sở: "Không phải mọi người đều nói chồng cậu là một kẻ vô dụng sao? Nhưng mà... nhưng mà..."
"Tớ vừa tận mắt nhìn thấy chồng cậu một đòn hạ gục tên ngốc Lạc Nhị kia, hơn nữa, người nhà họ Triệu cũng phải nể nang anh ấy, còn mời chồng cậu đến chữa bệnh nữa! Cậu biết Triệu gia nào không? Chính là Triệu gia ở Long Thành, cực kỳ ghê gớm!"
"Chưa hết đâu, chữ viết của chồng cậu cũng rất đẹp, tớ thấy anh ấy có thể kiếm sống nhờ viết thư pháp đấy!"
"Thính Tuyết, chuyện này là sao đây? Có phải cậu sợ người khác cướp chồng cậu nên cậu mới nói với mọi người là chồng cậu vô dụng, đúng không?"
Kiều Thính Tuyết quay đầu nhìn Tiêu Mặc. Từ tối qua, cô đã cảm thấy có chút không nhận ra người chồng này nữa. Rõ ràng gương mặt vẫn là Tiêu Mặc, nhưng khí chất và cách nói chuyện lại hoàn toàn khác biệt. Ban đầu, cô tự nhủ rằng Tiêu Mặc có lẽ đã trải qua sinh tử nên tính cách mới thay đổi. Nhưng vấn đề là, tính cách có thể thay đổi, nhưng sự thay đổi này cũng quá đột ngột rồi.
"Hôm nay trên đường đi làm, anh tình cờ cứu được ông Triệu, còn về chữ viết thì vào những lúc rảnh rỗi anh thường luyện chữ thôi." Tiêu Mặc biết Kiều Thính Tuyết muốn một lời giải thích nên liền nói.
Anh cười nhẹ: "Vợ à, những năm qua anh vẫn luôn cố gắng học y thuật, em yên tâm, sau này anh có thể bảo vệ em."
"Xì, anh đẹp trai à, anh nói chuyện có thể đáng tin một chút không? Mấy năm qua có biết bao nhiêu người muốn theo đuổi Thính Tuyết, tôi không muốn nhận công đâu nhưng nếu không có sự giúp đỡ của tôi thì Thính Tuyết của anh có lẽ đã phải chịu nhiều đau khổ. Nhất là tên khốn Tiết Bân kia." Tần Na Na lảm nhảm một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Nói đến Tiết Bân, ha ha, cái tên khốn đó tiêu rồi, bây giờ cả cái Hải Thành này đều muốn cắt đứt toàn bộ quan hệ với nhà họ Tiết. Tên khốn Tiết Bân thì bị đưa vào bệnh viện cấp cứu, nghe nói còn chưa tỉnh, không biết có bị tức chết luôn không nữa. Mình còn đặc biệt phái người đến canh chừng ở bệnh viện, nếu hắn ta chết, nhất định mình sẽ biết đầu tiên."
"Na Na, chẳng phải cậu bảo có chuyện tìm tớ sao?" Kiều Thính Tuyết không nhịn được cắt ngang.
"À đúng rồi! Chính là chuyện này, Tiết Bân gặp họa lớn như vậy, chúng ta đương nhiên phải đi ăn mừng chứ." Tần Na Na ra vẻ hiển nhiên.
"À mà này, ông Phương Đông, người của Tập đoàn Thời Quang đó, đẹp trai thật đấy."
"Nghe nói ông ấy hơn sáu mươi tuổi rồi, không biết có đúng là như vậy không. Nhưng tớ thấy ông ấy còn trẻ lắm, trông như mới ba mươi thôi"
"Tớ thấy ông ấy đúng kiểu bá đạo, chỉ nói một câu thôi là đã tiêu diệt cả một gia tộc, kiểu người điều hành bá đạo như vậy tớ rất thích."
Tần Na Na cứ mải mê khen Phương Đông, còn Kiều Thính Tuyết thì nghe mà không nói nên lời. Cô bạn thân này của cô chẳng lẽ thích một ông già thật sao?
…
Tại bệnh viện.
Trong phòng bệnh của Tiết Bân.
"Điều tra ngay! Tìm cho ra ai dám động vào Tập đoàn Thời Quang!"
"Bọn khốn này, từng tên một đều hùa theo chèn ép ta!"
"Đợi đến lúc ta trở mình thì các ngươi cứ chờ mà xem!"
Tiết Minh Lễ tức giận đến tái mặt, những người khác trong phòng không ai dám lên tiếng.
"Bác sĩ đâu? Bác sĩ chết hết rồi sao?"
"Tiết Hữu Tài, mấy ngày nay cậu đều đi theo Tiết Bân, nói cho ta biết, nó đã làm những gì? Có đắc tội với ai không?"
"Gia chủ, tôi... tôi..." Tiết Hữu Tài lắp bắp, không biết nên trả lời thế nào.
“Mau nói hết cho ta” Tiết Minh Lễ quát lớn.
“Gia chủ, mấy ngày nay Tiết thiếu gia chỉ đắc tội với một người, nhưng... nhưng mà...” Tiết Hữu Tài vẫn không dám nói ra.
Tiết Minh Lễ đá một cước vào bụng Tiết Hữu Tài: “Ngươi nói nhảm cái gì vậy? Nhanh lên!”
“Tiêu Mặc, là Tiêu Mặc!” Tiết Hữu Tài vội vàng nói.
“Tiêu Mặc? Là người nhà nào?” Tiết Minh Lễ nhíu mày.
“Gia chủ, anh ta là chồng của Kiều Thính Tuyết, mọi người đều nói anh ta là một kẻ vô dụng. Thiếu gia vẫn luôn thích Kiều Thính Tuyết, tối qua còn đến nhà họ Kiều...” Tiết Hữu Tài chưa nói hết câu đã bị đá thêm một cước.
“Mẹ kiếp, cái đồ vô dụng đó có liên quan gì đến tập đoàn Thời Quang chứ?” Tiết Minh Lễ tức đến mức chửi thề.
“Gia chủ, tôi cũng thấy chuyện đó không có khả năng xảy ra, nhưng chuyện này quá kỳ lạ.” Tiết Hữu Tài sắp khóc đến nơi: “Thiếu gia vốn định sai người ném tên vô dụng đó xuống biển, nhưng không hiểu sao, anh ta lại bò lên được.”
“Chưa hết, tối qua anh ta đánh ngất thiếu gia, còn nói là trong vòng 3 ngày nếu không đuổi thiếu gia ra khỏi Tiết gia thì hắn sẽ khiến nhà họ Tiết biến mất khỏi Hải Thành. Tôi vốn không tin, nhưng hôm nay lại xảy ra những chuyện này...”
Tiết Minh Lễ sầm mặt: “Ý của ngươi là, tên vô dụng đó lại dám uy hϊếp sẽ hủy diệt nhà họ Tiết sao?”
"Đúng vậy, gia chủ, anh ta còn đặc biệt dặn dò là phải báo lại với ngài... Aaaa..." Tiết Hữu Tài lại bị đá thêm một cước.
“Sao bây giờ ngươi mới nói?” Tiết Minh Lễ gầm lên.
“Gia chủ, Tiêu Mặc là một kẻ vô dụng ai cũng biết, ở rể nhà họ Kiều ba năm nhưng địa vị còn thua cả con chó, trong nhà họ Kiều chẳng ai coi trọng anh ta cả. Anh ta sao có thể liên quan đến tập đoàn Thời Quang được.” Tiết Hữu Tài cắn răng chịu đau nói.
“Mặc kệ có liên quan hay không, lập tức cho người bắt tên vô dụng Tiêu Mặc về đây.” Tiết Minh Lễ lạnh lùng quát: “Cả Kiều Thính Tuyết nữa, mang luôn cô ta tới đây.”
“Vâng, gia chủ, tôi đi ngay.” Tiết Hữu Tài như được đại xá, vội vàng rời đi.
…
Khách sạn Thính Hải Lâu, tại quán cà phê trên tầng cao nhất.
“Thính Tuyết, cậu nghĩ sao nếu mình quyến rũ Phương Đông?” Tần Na Na đột nhiên nói.
“Phụt!” Kiều Thính Tuyết phun hết ngụm cà phê ra ngoài.
May mà cô phản ứng kịp, chỉ phun ra bàn.
“Thính Tuyết, cậu sao thế? Mình thấy chuyện này khá ổn đấy chứ. Ba mình luôn nói mình không làm được việc gì, vậy nên mình sẽ làm thật tốt chuyện này.” Tần Na hừ một tiếng: “Đợi đến lúc Phương Đông đã là người của mình rồi, ngày nào mình cũng đi chơi, khi đó ba mình cũng không thể nói gì nữa.”
“Để xem ông ấy sống ở đâu... Wow, trùng hợp thật đấy, ông ấy cũng đang ở Thính Hải Lầu.” Tần Na Na nhìn điện thoại, hơi kích động: “Ông ấy ở tầng dưới của tầng này, tầng 98.”
“Trùng hợp vậy sao?” Kiều Thính Tuyết cũng có chút bất ngờ.
Thực ra, ngay cả Tiêu Mặc cũng thấy bất ngờ.
“Thật ra cũng không lạ lắm, Thính Hải Lầu là khách sạn cao cấp nhất ở Hải Thành, tập đoàn Thời Quang hiện tại chưa có trụ sở riêng, bọn họ chọn ở đây cũng là chuyện đương nhiên.” Tần Na Na càng thêm phấn khích: “Nghe nói Phương Đông sẽ hẹn gặp các đại diện các công ty ở đây để bàn chuyện hợp tác. Cậu nói xem, bây giờ mình có nên đi tìm ông ấy không?”
Kiều Thính Tuyết còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói mỉa mai vang lên từ bàn bên cạnh: “Này, Kiều Thính Tuyết, cuối cùng cô cũng chịu kéo lão chồng vô dụng của mình ra ngoài rồi à?”