Chương 10: Bạn của tôi siêu xinh luôn đó!

Hôm nay tâm trạng của Tiêu Mặc thực sự rất tốt, dù sao thì Kiều Thính Tuyết cũng đã gọi anh là chồng rồi.

"Mẹ kiếp, chất lượng tệ thế" Lạc Nhị nhìn cây gậy bóng chày trong tay, có chút không cam tâm.

Hắn lần nữa vung cây gậy bóng chày bị gãy một nửa về phía Tiêu Mặc.

Rắc!

Thần Nông Xích đập vào cổ tay anh ta, phát ra tiếng xương gãy giòn tan.

"Aaa!" Hắn ta hét lên đau đớn, nửa cây gậy bóng chày cũng rơi xuống đất.

"Hahaha, đồ ngốc Lạc Nhị, anh đúng là vô dụng thật đấy!" Cô gái mặc váy đỏ đứng bên cạnh xem trò vui, cười trên nỗi đau của kẻ khác.

Lạc Nhị tức tối nói: "Nhóc con, mày đánh nhau giỏi lắm phải không? Có gan thì đừng có chạy! "

Hắn rút điện thoại ra gọi cho ai đó: "Phái ngay vài người ra cửa cho tôi, tôi muốn đánh một trận!"

"Lạc Nhị, anh không biết xấu hổ à? Vừa thua đã gọi người đến giúp?" Cô gái váy đỏ tỏ vẻ bất mãn.

"Sao nào? Ông đây thích gọi người đấy, có giỏi thì mày cũng gọi đi!" Lạc Nhị cười lạnh: "Để xem cuối cùng ai gọi được nhiều người hơn!"

"Anh đẹp trai, hay là anh mau chạy đi?" Cô gái váy đỏ liếc nhìn Tiêu Mặc.

"Cảm ơn, không cần đâu." Tiêu Mặc nhàn nhạt cười, thực ra từ giọng nói của cô gái này anh đã nhận ra cô chính là bạn thân của Kiều Thính Tuyết, Tần Na Na.

Hiển nhiên, Tần Na Na không hề nhận ra anh.

Ngay lúc này, những tiếng bước chân dồn dập vang lên, một nhóm vệ sĩ lao từ sảnh lớn trong khách sạn chạy ra.

"Lạc thiếu!" Gã cầm đầu lập tức chào Lạc Nhị.

"Thằng nhóc kia, mày đánh giỏi lắm mà! Ông đây không tin mày đánh nổi từng này người!" Lạc Nhị đắc ý nói.

Tiêu Mặc vẫn giữ vẻ thản nhiên, chỉ hơi siết chặt Thần Nông Xích trong tay, chuẩn bị ứng phó.

"Đây là ỷ đông bắt nạt kẻ yếu à?" Một giọng nói trầm vang lên, là một người đàn ông cao to vạm vỡ.

"Sao? Anh không phục?" Lạc Nhị cười khẩy nhìn người đàn ông vạm vỡ: "Nếu anh không phục thì đến đây"

Kíttttt…. Kíttttt...

Tiếng phanh xe chói tai vang lên.

Hơn mười chiếc xe gần như cùng lúc dừng lại, mỗi xe có vài người bước xuống, trong nháy mắt đã có mấy chục người đứng sau lưng người đàn ông vạm vỡ kia.

Người đàn ông vạm vỡ nhe răng cười nói: "Giờ thì ai nhiều người hơn nào?"

Lạc Nhị bối rối, đám vệ sĩ cũng ngẩn người. Bọn họ chỉ có mười mấy người. Tính trung bình, mỗi người phải đánh ba người mới có thể thắng.

Trong khoảnh khắc đó, nhóm vệ sĩ bắt đầu do dự, liệu trận này có đáng đánh không?

"Còn chần chờ gì nữa? Mau đánh bọn chúng đi!" Một giọng nói giận dữ vang lên: "Mấy tên nhãi ranh dám bắt nạt bác sĩ Tiêu của bọn tao à?"

Người đàn ông vạm vỡ lập tức đấm mạnh vào mặt Lạc Nhị. Những người khác cũng lao lên, đám bảo vệ bị hạ gục trong nháy mắt.

"Các người làm gì thế... Ơ... Các người có biết tôi là ai không? Tôi là Lạc... Aaaaa!"

Lạc Nhị tức giận gào lên, nhưng tiếc là chẳng ai quan tâm. Chẳng mấy chốc, hắn ta đã bị đánh đến mức không kịp thốt lên một lời nào nữa.

"Mấy người Hải Thành này là ai vậy? Bọn họ cho rằng bác sĩ Tiêu của chúng ta dễ bị bắt nạt lắm sao?" Một ông lão giận dữ bước đến trước mặt Tiêu Mặc, ngay sau đó, khuôn mặt của ông lập tức nở một nụ cười tươi rói: "Bác sĩ Tiêu, tôi là Triệu Vô Cầu, cứ gọi tôi lão Triệu là được. Còn đây là con gái tôi, Hiểu Nhu."

"Bác sĩ Tiêu, tôi là người vừa gọi điện cho anh." Triệu Hiểu Nhu cũng nhanh chóng lên tiếng.

"Lão Triệu, để tôi bắt mạch cho ông trước đã." Tiêu Mặc cười nhạt.

Dựa vào tuổi tác thực sự của anh, đừng nói gọi là lão Triệu, ngay cả gọi là Tiểu Triệu cũng không quá đáng. Nhưng anh quyết định cứ coi như mình chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi. Dù sao thì trong mắt người khác anh vẫn chỉ là một thanh niên hai mươi lăm tuổi. Và anh cũng muốn mình bằng tuổi Kiều Thính Tuyết.

Một phút sau.

"Lão Triệu, cơ thể ông không có vấn đề gì nghiêm trọng, tôi kê cho ông một đơn thuốc." Tiêu Mặc nhìn Triệu Hiểu Nhu: "Cô Triệu, cô có giấy bút không?"

"Giấy bút?" Triệu Hiểu Nhu hơi ngẩn ra: "Bác sĩ Tiêu, hay là anh cứ nói đi, tôi ghi lại bằng điện thoại."

"Ê ê, trong này có phòng trưng bày thư pháp và tranh vẽ, tôi quen chủ tiệm, có thể mượn giấy bút ở đó!" Tần Na Na chạy tới, hào hứng đề nghị: "Tôi dẫn mọi người đi mượn!"

"Được, vậy vào đó." Tiêu Mặc nói.

Tầng một của Thính Hải Lâu có một phòng trưng bày thư pháp và tranh cao cấp. Không khí trong tiệm khá vắng vẻ, chỉ có một cô gái mặc sườn xám ngồi bên trong.

"Tần tiểu thư." Nhìn thấy Tần Na Na, cô gái mặc sườn xám vội vàng đứng dậy chào hỏi.

"Tôi muốn mượn một ít giấy bút, chỗ các cô chắc chắn có đúng không?" Tần Na Na vội vàng nói.

"Tần tiểu thư, cô biết quy định của ông chủ chúng tôi mà, tiệm chỉ có bút lông thôi." Cô gái mặc sườn xám có chút bất đắc dĩ.

"Hả? Không có bút máy hay bút bi à?" Tần Na Na hơi ngẩn ra.

"Không sao, bút lông cũng được." Tiêu Mặc đã sớm thấy bên cạnh có bút lông, giấy cũng đã trải sẵn, thậm chí mực cũng đã được mài kỹ. Hiển nhiên, đây là nơi chuyên dùng để luyện chữ, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để viết.

Anh bước đến, cầm bút lông, nhẹ nhàng chấm vào mực.

Một triệu năm là quá dài, vì vậy để gϊếŧ thời gian anh đã học một số kỹ năng chẳng mấy hữu dụng.

Ngọn bút lướt trên giấy, anh vô thức viết ra những chữ quen thuộc nhất. Hít sâu một hơi, anh nhanh chóng viết đơn thuốc bằng nét chữ rồng bay phượng múa, xé tờ giấy ra đưa cho Triệu Hiểu Nhu.

"Lão Triệu, theo đơn này sắc thuốc, uống một bát nhỏ mỗi ngày, duy trì trong bảy ngày là được." Nghĩ một chút, anh bổ sung: "Trong thời gian này, không được dùng bất kỳ loại thuốc nào khác."

"Được rồi, cảm ơn bác sĩ Tiêu. Anh xem, tiền khám bệnh..." Triệu Hiểu Nhu hơi do dự.

"Không cần đâu, là chuyện nhỏ thôi mà." Tiêu Mặc khẽ cười, sau đó nói tiếp: "Xin lỗi, vợ tôi đang đợi, tôi đi trước đây."

Nói xong, anh quay người rời đi.

Những người còn lại đều sững sờ, không ngờ anh lại dứt khoát như vậy.

"Bác sĩ Tiêu, đợi một chút!" Triệu Hiểu Nhu vội vàng đuổi theo: "Bác sĩ Tiêu, đây là danh thϊếp của tôi, có chuyện gì anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."

"Được." Tiêu Mặc nhận lấy danh thϊếp rồi tiếp tục đi về phía thang máy.

Anh nhanh chóng bước vào thang máy, ấn nút lên tầng 99. Khi cửa thang máy sắp đóng lại, cô gái mặc váy đỏ bất ngờ chen vào. Chính là Tần Na Na.

"Anh đẹp trai, trùng hợp quá! Anh cũng lên quán cà phê tầng thượng à?" Tần Na Na chủ động bắt chuyện.

"Ừ." Tiêu Mặc gật đầu.

"Tôi cũng hẹn bạn thân uống cà phê ở đây nè. Này, bạn tôi siêu xinh luôn đó, anh có muốn làm quen không?" Tần Na Na chớp chớp mắt, tỏ ra đầy ẩn ý.

"Không cần, cảm ơn." Tiêu Mặc mỉm cười nhạt nhẽo.

Bầu không khí có chút gượng gạo, Tần Na Na như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Rất nhanh, thang máy đã tới tầng 99. Vừa bước ra ngoài, họ lập tức thấy Kiều Thính Tuyết đang đứng vẫy tay.

"Thính Tuyết!" Tần Na Na vui vẻ chạy đến.

"Tớ kể cậu nghe này, lúc nãy tớ gặp một anh chàng siêu đẹp trai, nên bị trễ chút. Tớ còn định giới thiệu anh ấy cho cậu nữa đấy."

Vừa ngồi xuống, Tần Na Na tiếp tục nói: "Anh chàng đó đánh cho thằng ngốc Lạc Nhị một trận, lại còn quen người nhà họ Triệu. Đúng rồi, hình như anh ấy còn là một bác sĩ nữa. Đơn thuốc anh ấy viết thì tớ không hiểu lắm, nhưng chữ viết tay bằng bút lông cực kỳ đẹp."

"Thính Tuyết, tớ nghe nói cậu định ly hôn với người chồng vô dụng kia đúng không? Tớ đang giúp cậu tìm người mới đây nè. Tớ thấy anh chàng lúc nãy rất được, chắc chắn hơn đứt tên chồng kia của cậu."

"Ơ, khoan đã! Thính Tuyết, cậu nhìn đi, đây chính là vị bác sĩ đẹp trai mà tớ vừa kể đó." Tần Na Na vừa dứt lời, thì Tiêu Mặc đã đứng ngay bên cạnh bàn của họ, cô lập tức hào hứng giới thiệu: "Anh đẹp trai, đây là bạn tôi … à mà phải rồi, tôi quên mất chưa hỏi, anh tên là gì nhỉ?"