Nguyễn Nhạc biết người ở rể là gì, đây là người sẽ trở thành một gia đình với y.
Hôm qua đã qua tuần đầu của mẹ, ban đêm y nghe tiếng gió rít bên ngoài, lòng sợ hãi vô cùng.
Hôm nay y liền vội vàng đến tìm người ở rể của mình, định bụng sẽ đưa người về cùng, chỉ là vừa rồi y gọi mấy tiếng mà trong nhà không có ai trả lời, y đoán là không có người.
Thực chất, qua khe cửa rách nát, bên trong có ba người đang không chớp mắt nhìn chằm chằm vào từng hành động của Nguyễn Nhạc.
Nguyễn Đại Ngưu chưa gặp Nguyễn Nhạc mấy lần, nhưng lần nào gặp, mắt gã cũng không thể dứt ra được, cứ dán chặt vào người Nguyễn Nhạc.
Mẹ của Nguyễn Đại Ngưu gầy đến mức hai má hóp lại, nhưng sức tay lại không hề nhỏ, bà ta vỗ cho gã một cái, thấp giọng nói: "Cái đồ không có tiền đồ nhà ngươi, chẳng lẽ ngươi thật sự coi trọng thằng ngốc này rồi hả?!"
Nguyễn Đại Ngưu lập tức khúm núm không dám hó hé.
Cha của Nguyễn Đại Ngưu còng lưng từ từ ngồi xổm xuống góc tường, cúi đầu không nói tiếng nào.
Mẹ Nguyễn Đại Ngưu nhìn hai kẻ nhu nhược nhà mình, tức không có chỗ xả: "Ta không tin, thằng ngốc này có thể đứng cả ngày được!"
Nhưng cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, Nguyễn Nhạc vẫn đứng đó, vị trí cũng không hề thay đổi.
Nhà của Nguyễn Đại Ngưu nằm ở đầu thôn, có không ít dân làng đi qua đi lại. Lúc này dưới gốc cây đa không xa, có mấy bà thím và phu lang tò mò đang vừa nhặt rau vừa tán gẫu.
Chỉ là ánh mắt họ thỉnh thoảng lại liếc về phía này, miệng còn nói những lời không sạch sẽ, rằng Nguyễn Nhạc cũng là một tiểu ca nhi không biết xấu hổ.
Mẹ vừa mới mất đã chạy ra ngoài tìm hán tử, nói không chừng là thiếu người thương.
Còn về thương thế nào, mấy người đó nhìn nhau cười một cách đầy ẩn ý.
Ứng Quế Hoa vừa bán rau ở huyện về thì tình cờ nghe được những lời này.
Bà dựng mày, chống nạnh hét vào mặt mấy người kia: "Mấy người vừa đi nhà xí xong lại ăn no căng bụng rồi phải không, nếu không sao ta lại nghe thấy miệng mấy người toàn mùi phân thế này!"
Mấy người kia vừa định cãi lại, nhưng vừa nhìn thấy là Ứng Quế Hoa thì liền rụt cổ lại, không dám đáp trả.
Ứng Quế Hoa chính là bà chằn nổi tiếng ở thôn Thanh Thủy, việc chửi người đánh lộn thì bà chẳng hề nương tay chút nào.
Mấy người ta đẩy ngươi, ngươi đẩy ta, rồi xách giỏ rau của mình chuồn đi trước khi Ứng Quế Hoa hoàn toàn nổi trận lôi đình.