Chương 8

Triệu Li Kiều vốn có sáu tỳ nữ, nhưng một người đã bỏ mạng tại Tông Nhân Phủ, một người khác lại chết trong trận đại hỏa hoạn hai ngày trước. Trong bốn người còn lại, duy chỉ có cô bé nhỏ tuổi nhất là Hương Vãn không biết võ công, còn lại Hương Ngưng, Hương Uyển và Hương Đình đều có thân thủ rất tốt.

Chặng đường phía trước hung hiểm vạn phần, mà mấy tỳ nữ này mới chỉ vừa đến tuổi cập kê, Triệu Li Kiều thật không nỡ để các nàng tiếp tục dấn thân vào chốn nguy nan: "Các ngươi hãy đi theo Nguyên Nính và Trình Sở, ở lại đây đi."

Các tỳ nữ tất nhiên không chịu, Hương Vãn đôi mắt đỏ hoe, tay nắm chặt lấy gấu váy của Triệu Li Kiều, làm nũng như ngày thường: "Nô tỳ muốn đi theo Điện hạ cơ."

Hương Ngưng, Hương Uyển và Hương Đình cũng kiên định đồng thanh: "Nô tỳ nguyện cùng Điện hạ đồng sinh cộng tử!"

Triệu Li Kiều đành phải sắt đá giật mạnh gấu váy khỏi tay Hương Vãn, nàng quay mặt đi chỗ khác, giọng lạnh lùng: "Đây là mệnh lệnh, không kẻ nào được phép trái lời!"

Hương Ngưng trầm mặc một lát rồi ngẩng đầu lên, khẩn khoản: "Điện hạ, võ công của nô tỳ tốt hơn Hương Uyển và Hương Đình, nhất định có thể tự bảo vệ chu toàn cho bản thân. Hương Vãn không biết võ, vậy hãy để Hương Uyển và Hương Đình ở lại chăm sóc muội ấy."

Hương Uyển và Hương Đình vội vàng lên tiếng: "Điện hạ, nô tỳ nguyện đi theo người, sống chết có nhau!"

Công chúa rốt cuộc cũng không thể kìm lòng được nữa, nàng khẽ thở dài, lần lượt đỡ bốn tỳ nữ đứng dậy: "Hương Ngọc và Hương Âm đã không còn nữa rồi, ta chỉ hy vọng các ngươi có thể sống thật tốt."

Nhắc đến cái chết thảm thương của Hương Ngọc và Hương Âm, trong lòng ai nấy đều xót xa. Hương Ngưng nghẹn ngào: "Thưa Điện hạ, nô tỳ học võ cốt là để bảo vệ người. Nếu người bắt nô tỳ rời đi vào lúc này, há chẳng phải là đẩy nô tỳ vào chỗ bất trung bất nghĩa hay sao?"

"Nếu như nô tỳ trọng thương không thể đi lại thì cũng không dám miễn cưỡng, nhưng Điện hạ xem, nô tỳ vẫn còn rất khỏe mạnh, xin người hãy cho nô tỳ đi theo hầu hạ."

Hương Uyển cũng oà khóc nức nở: "Điện hạ, nô tỳ cũng vẫn khỏe mà, nô tỳ hứa sẽ bảo vệ tốt cho Điện hạ và cả bản thân mình, xin Điện hạ đừng bỏ rơi nô tỳ."

Triệu Li Kiều quay mặt đi, khoé mắt tràn ra một giọt lệ. Mấy tỳ nữ này theo nàng từ tấm bé, tính khí cũng nhiễm cái nết bướng bỉnh y hệt chủ nhân. Nàng thừa hiểu lúc này dù có cấm cản thì các nàng cũng sẽ lén lút đi theo, cuối cùng đành phải nhượng bộ một bước: "Hương Vãn, Hương Đình ở lại."

Lần này, Hương Đình bất ngờ không hề lên tiếng phản đối, chỉ cúi đầu im lặng. Trong khi đó, Hương Vãn vừa khóc vừa nằng nặc: "Điện hạ, nô tỳ không muốn rời xa người đâu."

Hương Ngưng vội kéo nàng ấy ra một góc, đặt tay lên vai Hương Vãn, nghiêm giọng nói: "Hương Vãn, muội không biết võ công, đi theo bên cạnh Điện hạ sẽ chỉ làm vướng chân vướng tay, làm chậm trễ hành trình. Chẳng lẽ muội muốn Điện hạ khi đối đầu với kẻ địch còn phải phân tâm để bảo vệ muội sao?"

"Muội không muốn..." Hương Vãn khóc đến đôi mắt sưng đỏ. Nàng ấy biết lời Hương Ngưng nói là có lý, nhưng nàng ấy sợ, sợ rằng sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại Điện hạ nữa.