Chương 7

Mọi người vẫn quỳ trên đất không chịu đứng lên. Ai cũng biết chặng đường phía trước chỉ càng thêm hung hiểm, sao họ có thể bỏ mặc công chúa vào lúc này.

Triệu Li Kiều biết rất khó thuyết phục họ, đành phải sa sầm mặt lại: "Tiếp theo phải đi đường núi, người bị trọng thương chỉ làm chậm trễ hành trình. Ở lại đây dưỡng thương, đây là mệnh lệnh! Nếu các ngươi còn nhận ta là chủ tử thì hãy tuân lệnh, còn nếu không nhận thì cứ tự mình rời đi!"

Các thị vệ đỏ hoe cả mắt, sao họ lại không hiểu rằng công chúa đang cố ý bảo toàn tính mạng cho họ.

Không khí căng thẳng bao trùm một nỗi bi thương vô hạn. Tiểu thiếu niên lại càng co rúm người vào trong góc, đôi mắt to tròn dán chặt vào bóng hình Triệu Li Kiều.

Đường Chiêu hít một hơi thật sâu, đứng trước mọi người dõng dạc nói: "Tất cả những ai bị thương, bước ra khỏi hàng!"

Trong sơn động tĩnh lặng như tờ, chẳng một ai lên tiếng đáp lời. Ánh mắt Đường Chiêu quét qua một lượt, đoạn hô lớn: "Nguyên Nính, Trình Sở, bước ra khỏi hàng!"

Hai người vừa được điểm tên ngẩng đầu nhìn nhau, sau đó mới chậm rãi đứng dậy. Trình Sở vốn là tâm phúc của cố Thái tử, sau khi Thái tử bỏ mạng tại Tông Nhân Phủ, hắn liền đi theo phò tá công chúa Li An. Còn Nguyên Nính là người được Hoàng đế ban cho công chúa từ những năm trước.

Thương thế của cả hai đều khá nặng, đến mức đứng lên cũng đi đứng lảo đảo, không vững.

"Nguyên Nính, Trình Sở nghe lệnh! Hai ngươi hãy dẫn theo tất cả huynh đệ bị thương dưới trướng ở lại đây tĩnh dưỡng, đợi khi có triệu lệnh của Điện hạ mới được phép khởi hành đến Cô Tô, Giang Nam!"

Nguyên Nính đưa mắt nhìn về phía Triệu Li Kiều, nhưng Công chúa lại ngoảnh mặt đi, không đành lòng nhìn hắn. Nguyên Nính theo hầu bên cạnh Triệu Li Kiều đã nhiều năm, hắn hiểu rõ tính cách nói một là một của chủ nhân, cũng thấu hiểu nỗi lòng khó chịu của nàng lúc này. Hắn đành nuốt ngược nỗi xót xa vào trong, kéo tay Trình Sở bước lên, rồi đỡ những huynh đệ trọng thương dưới trướng dậy.

Lúc này, số người vẫn còn quỳ trên mặt đất chỉ vỏn vẹn hai mươi người.

Triệu Li Kiều cất lời: "Đoạn đường phía trước sinh tử chưa tường, ai nguyện ý đi theo Nguyên Nính và Trình Sở ở lại đây thì hãy bước ra khỏi hàng."

Không một ai nhúc nhích.

Khoé mắt Triệu Li Kiều đã hoe đỏ, nàng hạ giọng, nhẹ nhàng nói: "Tất cả đứng lên đi, an nguy sau này của Bổn cung, đành trăm sự nhờ cậy vào chư vị."

"Ty chức tuân lệnh! Quyết tử hộ tống Điện hạ bình an đến Giang Nam." Những thiếu niên lang với niềm tin kiên định, không một chút thoái lui. Tâm nguyện lớn nhất của họ lúc này, chính là có thể đưa vị công chúa trẻ tuổi của mình bình an vô sự đến được Giang Nam.

Đường Chiêu vốn là cận vệ thân tín do Tiên hoàng hậu sinh thời đích thân chỉ định cho công chúa, nên lẽ dĩ nhiên, hắn nhất định sẽ ở lại bên cạnh nàng.