Chương 6

Tiểu thiếu niên vội vàng cúi gằm mặt xuống, cả khuôn mặt đỏ bừng lên. Hắn chưa từng gặp cô nương nào xinh đẹp đến nhường này.

Triệu Li Kiều cảm nhận được ánh mắt đó liền cho gọi Đường Chiêu đến: "Có gì đáng ngờ không?"

Đường Chiêu biết Li An công chúa đang hỏi về chuyện gì, sau một hồi trầm ngâm bèn đáp: "Bẩm điện hạ, hắn không biết võ công, nhưng nơi đó trước sau mấy chục dặm không một bóng người, việc hắn xuất hiện ở đấy có chút bất thường."

Triệu Li Kiều gật đầu, lười biếng suy nghĩ thêm: "Cử người trông chừng, hễ có động tĩnh gì lạ thì gϊếŧ ngay."

Đường Chiêu: "Vâng."

Giữa đêm, cơn mưa tí tách khiến người ta ngủ ngon hơn hẳn. Sau sáu ngày chém gϊếŧ không ngừng, cuối cùng mọi người cũng có được một giấc ngủ yên ổn. Khi trời vừa hửng sáng, những tia nắng ban mai rực rỡ đã ló dạng nơi chân trời.

Sau khi đã dưỡng đủ tinh thần, các thị vệ liền chỉnh tề trang bị, sẵn sàng lên đường. Đường Chiêu do dự bước lên phía trước: "Điện hạ, chúng ta chỉ còn lại hơn năm mươi người, nếu tiếp tục đi trên quan đạo, e rằng không cầm cự được bao lâu."

Triệu Li Kiều im lặng, dĩ nhiên nàng cũng biết nếu cứ tiếp tục đi đường cái, nàng không thể nào sống sót đến được Cô Tô.

"Hôm nay là ngày thứ bảy rồi." Nàng khẽ lẩm bẩm.

Bảy ngày có lẽ đã đủ để đệ đệ rời xa kinh thành.

Đường Chiêu: "Vâng, Lục điện hạ hẳn đã an toàn rồi ạ."

Lục hoàng tử Triệu Hạc là con trai út do tiên Hoàng hậu sinh ra, cùng một mẹ với cố Thái tử điện hạ và Nhị điện hạ Li An công chúa. Chuyến đi này của Triệu Li Kiều phô trương thanh thế, ngang tàng phóng túng như vậy cũng là để thu hút hỏa lực về phía mình, giúp cho cữu cữu của nàng là Đường Tĩnh có đủ thời gian yểm trợ ấu đệ rời khỏi kinh thành.

Li An công chúa chắp tay sau lưng, ánh mắt chậm rãi lướt qua các thị vệ và thị nữ. Trên người ai cũng có những vết thương lớn nhỏ, không thể chịu đựng thêm một trận huyết chiến nào nữa.

Vị công chúa trẻ tuổi nghẹn ngào: "Trên đường đi, đã vất vả cho các ngươi rồi."

Các thị vệ đồng loạt quỳ một gối xuống, giọng điệu kiên định: "Bảo vệ điện hạ là chức trách của ty chức!"

"Tất cả đứng lên đi."

Đợi mọi người đứng dậy, Triệu Li Kiều mới nói tiếp: "Chặng đường sắp tới sẽ càng gian nan hơn. Nhiều huynh đệ bị trọng thương, không tiện tiếp tục đi đường, vậy nên hãy ở lại đây tĩnh dưỡng cho tốt."

Các thị vệ lập tức kinh ngạc, vội vàng quỳ xuống lần nữa: "Bảo vệ điện hạ, ty chức muôn chết không từ!"

Li An công chúa không giấu được vẻ xúc động. Trong số các thị vệ này, có người là do phụ hoàng ban cho nàng, có người là do mẫu hậu để lại, còn có cả thân tín của huynh trưởng. Ngày thường họ không hay nói chuyện, nhưng lại thật sự đúng như lời họ nói, đang dùng tính mạng để bảo vệ nàng chu toàn: "Ta không phải muốn bỏ rơi các ngươi, mà là muốn các ngươi ở lại đây dưỡng thương cho tốt. Khi đến Cô Tô, ta tự khắc sẽ truyền tin cho các ngươi, sau này vẫn còn nhiều nơi cần đến các vị."