Trong xe ngựa, Li An công chúa nhắm mắt ngồi yên, dáng vẻ cao quý, đoan trang, tuyệt mỹ diễm lệ. Tiếng chém gϊếŧ bên ngoài dường như không ảnh hưởng đến nàng chút nào.
Không biết bao lâu sau, âm thanh dần dần lắng xuống.
Triệu Li Kiều mở mắt: “Còn lại bao nhiêu người?”
Người thị nữ toàn thân đẫm máu đứng bên ngoài xe ngựa nuốt xuống tiếng nấc nghẹn: “Bẩm Điện hạ, tính cả nô tỳ là năm mươi ba người.”
Đôi tay đặt trên đầu gối của Li An công chúa dần nắm chặt thành quyền, rồi lại từ từ buông ra: “Đi thôi.”
Năm mươi ba người.
Từ ba trăm hai mươi người, vậy mà mới ngày thứ sáu, đã chỉ còn lại năm mươi ba người.
Khóe môi vị công chúa trẻ tuổi nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Quả nhiên, từ xưa đến nay, hoàng gia là nơi vô tình nhất.
Khi đoàn người một lần nữa khởi hành, số người đã giảm đi một nửa, còn thiếu niên kia vẫn bất tỉnh dựa vào lưng Đường Chiêu, hoàn toàn không biết mình vừa trải qua một trận ác chiến kinh hoàng đến mức nào.
Màn đêm ngày một dày đặc, không một ai dám lơ là cảnh giác.
Đường Chiêu liếc nhìn một vòng các thị vệ đang bước đi loạng choạng, một vài người bị thương còn chưa kịp băng bó. Nếu lúc này lại gặp phục kích, hậu quả thật khó mà tưởng tượng.
Đúng lúc này, Li An Công chúa hạ lệnh: “Tìm một nơi nghỉ lại qua đêm.”
Đường Chiêu: “Vâng.”
Đường Chiêu truyền lệnh xuống, nửa khắc sau liền tìm được một hang núi. Sau khi thu xếp chỗ nghỉ tạm và băng bó qua loa, họ bèn dập tắt hết đuốc, chỉ để lại một đống lửa nhỏ đủ để nhìn rõ mọi vật. Bởi lẽ, giữa chốn núi rừng hoang dã này, ánh lửa quá lớn sẽ mang đến rất nhiều phiền phức không đáng có.
Tiểu thiếu niên cũng đã tỉnh lại. Vị y sư đi cùng liền cho hắn uống thuốc hạ sốt, rồi lại lấy chút đồ ăn cho hắn. Sau khi ăn ngấu nghiến như hổ đói, tiểu thiếu niên mới miễn cưỡng tỉnh táo lại đôi chút. Vốn dĩ hắn cũng không bị thương tích gì nghiêm trọng, sở dĩ suy nhược đến mức này chẳng qua là vì mấy ngày liền không có gì vào bụng lại thêm mệt mỏi quá sức.
Tiểu thiếu niên co ro trong một góc, không dám thu hút sự chú ý của bất kỳ ai vì sợ lại bị bỏ rơi lần nữa. Thế nhưng, nói cho cùng vẫn là tâm tính của một thiếu niên, cuối cùng hắn vẫn không nén nổi tò mò mà lén nhìn ân nhân cứu mạng của mình. Dưới ánh lửa bập bùng, vị cô nương ấy hiện lên vừa diễm lệ cao quý, lại vừa có vẻ đẹp tuyệt thế vô song.