Chương 4

Các thị vệ và thị nữ đều quay mặt đi không nỡ nhìn, nếu không phải trong hoàn cảnh này, có lẽ họ đã động lòng trắc ẩn mà mở lời cầu xin. Nhưng lúc này đây, sẽ không có ai nói thêm một lời nào.

Cuối cùng, có lẽ vì trông thiếu niên quả thực không có chút uy hϊếp nào, hoặc cũng có thể, là vì hắn trạc tuổi Lục hoàng tử điện hạ.

Trước khi khởi hành, công chúa đã đổi ý: “Mang theo đi.”

Chỉ có một cỗ xe ngựa, bên trong chỉ có công chúa và thị nữ, một thiếu niên lai lịch không rõ ràng như vậy tự nhiên không thể ngồi vào được.

Đường Chiêu lạnh mặt, hỏi một câu không chút cảm xúc: “Biết cưỡi ngựa không?”

Thiếu niên mím môi lắc đầu: “Không biết ạ.” Nhìn dáng vẻ xiêu vẹo như sắp ngất đi bất cứ lúc nào của hắn, Đường Chiêu đành phải kéo hắn lên ngồi sau lưng mình, rồi lạnh lùng và tàn nhẫn nói: “Ngươi mà dám ngất, ta sẽ ném ngươi xuống ngay.”

Nghe vậy, thiếu niên vội vàng dùng cả hai tay ôm chặt lấy eo Đường Chiêu: “Ta sẽ không ngất đâu.” Đường Chiêu cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng bệch vì ngâm nước mưa và còn dính đầy bùn đất kia, cố gắng nén lại ý muốn ném người xuống.

Ấy vậy mà, chỉ một nén nhang sau, Đường Chiêu cúi mắt nhìn sợi dây lưng đột nhiên xuất hiện trên eo mình, gằn giọng hỏi: “Ngươi làm gì vậy!”

Từ sau lưng truyền đến giọng nói yếu ớt của thiếu niên: “Ta sợ... ngất đi, ngài sẽ ném ta đi mất.”

Đường Chiêu: "!"

Thế là thiếu niên đã tự trói mình vào hắn rồi!

Đương nhiên là Đường Chiêu chẳng thèm để vào mắt, chỉ một sợi dây vải thì làm sao trói được hắn. Ngay lúc hắn định dùng nội lực để giật đứt nó, thì một cơ thể gầy gò nóng hổi đã bất lực dựa vào lưng hắn.

Nếu hắn giãy ra, thiếu niên chắc chắn sẽ chết dưới vó ngựa.

Ánh mắt Đường Chiêu trầm xuống, chỉ một thoáng do dự, đã khiến hắn mềm lòng.

Tiếng vó ngựa dồn dập, dưới bầu trời u ám, hẻm núi phía trước trông đặc biệt đáng sợ. Các thị vệ và thị nữ đều đã rút đao kiếm từ trên lưng ngựa, bởi hẻm núi chính là nơi tốt nhất để phục kích, nếu muốn tấn công, kẻ địch chắc chắn sẽ không bỏ qua nơi này.

Một trận ác chiến sắp sửa nổ ra, không ai còn hơi sức để hỏi đối phương là ai, do kẻ nào sai khiến, loanh quanh cũng chỉ là mấy người trong cung mà thôi. Sau năm ngày chém gϊếŧ, huynh đệ bên cạnh cứ lần lượt ngã xuống, họ sớm đã gϊếŧ đến đỏ cả mắt, hễ gặp phục kích là quyết không để một ai sống sót.