Đôi mắt tuyệt đẹp của nàng khẽ nhướng lên, gương mặt diễm lệ mang một vẻ tàn nhẫn và bạc bẽo không tương xứng với tuổi của mình. Một cơn gió mạnh thổi tung tấm rèm xe, để lộ ra một khe hở, vừa đủ để công chúa nhìn thấy thân hình nhỏ bé đang co quắp dưới màn mưa tầm tã.
Nếu vó ngựa kia giẫm xuống, chắc chắn hắn sẽ không còn đường sống.
"Giá!"
Ngay khi người thị vệ vung roi xuống, công chúa đột nhiên lên tiếng: "Cứu hắn."
"Vâng."
Người thị vệ vội bẻ mạnh cổ tay, chuyển hướng ngọn roi. Và cũng chính trong khoảnh khắc đó, người nằm trên đất đã được Thống lĩnh thị vệ của phủ công chúa là Đường Chiêu nhanh tay vớt lên từ dưới vó ngựa Tuyệt Ảnh, rồi vắt ngang lên lưng ngựa của mình.
Người thì đã cứu, còn sống hay chết, đành phó mặc cho ý trời thôi.
Cũng may là người này số chưa tận, cho đến khi họ dừng chân ở quán trọ tiếp theo cũng không gặp phải phục kích nữa. Bởi vì, nếu như giữa đường mà gặp phải truy sát, thì người đang nằm trên lưng ngựa chắc chắn sẽ bị bỏ lại. Trong lúc gươm đao chém gϊếŧ, sẽ chẳng có ai lại đi mang theo một gánh nặng cả.
Trước khi vào quán trọ, Triệu Li Kiều liếc nhìn người vừa được cứu. Đó là một thiếu niên nhỏ tuổi, mặt mày lấm lem bùn đất không nhìn rõ dung mạo, bị vắt ngang trên lưng ngựa, hơi thở thoi thóp, trông có vẻ không qua khỏi. Nàng bèn ra lệnh: “Cho y sư xem thử.”
“Vâng!”
Triệu Li Kiều của bây giờ đã không còn có thể xem là người lương thiện nữa. Việc cho phép y sư đi cùng chẩn trị cho thiếu niên kia, đã là dùng hết tất cả lòng tốt của vị công chúa này rồi.
Sau khi tạm thời ổn định chỗ ở, mưa cũng dần tạnh.
Bởi vì quán trọ mà họ dừng chân nghỉ lại vào hai đêm trước đã chìm trong biển lửa vào lúc nửa đêm, khiến cho gần ba mươi người bị thiệt mạng, cho nên Li An công chúa đã hạ lệnh, mỗi nơi dừng chân chỉ được nghỉ lại một canh giờ.
Li An công chúa vừa mới được thị nữ hầu hạ rửa mặt xong, Đường Chiêu đã đứng ngoài cửa xin chỉ thị: “Điện hạ, người kia tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, phải xử trí thế nào ạ?”
“Cứ để lại đây.”
Đường Chiêu cung kính vâng lệnh: “Vâng.”
Người mà họ nói đến, dĩ nhiên là cậu thiếu niên vừa được cứu.
Thế nhưng, dường như trong cõi u minh đã có ý trời sắp đặt, thiếu niên đó lại tỉnh lại ngay trước khi Triệu Li Kiều rời đi. Khi biết mình sắp bị bỏ lại, hắn vội vàng quỳ xuống trước xe ngựa của vị công chúa trẻ tuổi mà dập đầu lia lịa. Thân hình nhỏ bé đáng thương nằm rạp trong bùn đất, vầng trán dập xuống đất đến nỗi tóc tai cũng dính đầy vết bẩn.