Chương 11

"Kẻ mua ta còn dẫn theo rất nhiều thiếu niên và thiếu nữ cùng trang lứa. Họ nhốt chúng ta vào xe ngựa, chẳng biết là định đưa đi đâu. Nào ngờ giữa đường lại gặp phải thổ phỉ, những kẻ buôn người đều bị gϊếŧ sạch. Chúng ta liền nhân lúc hỗn loạn mà bỏ trốn, nhưng có người vẫn bị bắt lại. Số chạy thoát được chỉ lác đác vài người, về sau do chạy bán sống bán chết nên lạc nhau hết cả. Đợi đến khi ta dừng lại thì chỉ còn trơ trọi một mình."

"Ta sợ quay đầu lại sẽ bị bọn cướp tóm được, cực chẳng đã đành phải cắm đầu đi về phía trước. Ta không dám đi đường lớn, chỉ men theo đường mòn băng qua mấy ngọn núi. Cuối cùng, vừa đói vừa mệt, chân vừa xuống đến núi thì đã ngất lịm giữa đường, may mắn được Điện hạ nhặt về."

Đường Chiêu nheo mắt đầy nghi hoặc: "Ngươi gặp thổ phỉ xong, liền từ đường núi đi bộ ra đến chỗ quan đạo đó sao?"

Thiếu niên gật đầu: "Vâng ạ."

"Ngươi gặp bọn cướp ở chỗ nào?"

Thiếu niên vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Ta chưa từng bước chân ra khỏi làng, thật sự không biết đó là nơi nào."

"Ngươi hoảng loạn chạy trốn giữ mạng, tại sao vẫn còn nhớ được đường đi?"

Thiếu niên dè dặt đáp: "Từ nhỏ trí nhớ của ta đã rất tốt, nhìn qua cái gì cũng đều nhớ kỹ."

Đường Chiêu nhíu mày: "Quá mục bất vong?"

(Nhìn qua là không quên được)

Thiếu niên mở to mắt nhìn Đường Chiêu, dường như không hiểu lắm ý nghĩa của bốn chữ "quá mục bất vong".

Đường Chiêu: "..."

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

Thiếu niên đáp: "Mười ba ạ."

Đường Chiêu cau mày, nhìn thế nào cũng cảm thấy cái đứa nhỏ gầy trơ xương này chưa đến mười tuổi: "Chưa từng đến trường tư thục sao?"

Thiếu niên lắc đầu: "Dạ không, nhà nghèo nên chỉ có thể lo cho một mình đệ đệ đi học thôi."

Đường Chiêu trầm ngâm một lát rồi vẫy tay gọi mười thị vệ lại, lần lượt đọc qua tên của họ một lượt rồi ra lệnh: "Ngươi hãy đọc lại tên của từng người bọn họ xem nào."

Thiếu niên chớp chớp mắt, trả lời không sai một chữ.

Đường Chiêu lại bắt thiếu niên cởi giày và tất ra. Chỉ thấy đôi tất rách lỗ chỗ đã nhuốm một màu đỏ thẫm, dính chặt vào da thịt, rõ ràng là do đi bộ suốt chặng đường dài nên chân bị ma sát đến toác máu.

Đường Chiêu quay sang nhìn Triệu Li Kiều, thấy nàng gật đầu mới thu kiếm về. Thiếu niên mang giày xong, đỏ bừng mặt dè dặt nhìn trộm Triệu Li Kiều. Chạm phải đôi mắt trong veo thuần khiết ấy, vị Công chúa trẻ tuổi bỗng buột miệng hỏi như bị ma xui quỷ khiến: "Ngươi tên là gì?"

Thiếu niên đáp: "Ta tên là Tô Nhị Chùy."

Triệu Li Kiều: "..."

Mọi người mím môi nín cười, cái tên này quả thực quá thô thiển.

Đường Chiêu lạnh lùng quét mắt nhìn quanh một vòng, đám thị vệ mới vội vàng chỉnh đốn sắc mặt. Thế nhưng, Đường Chiêu lại nhìn chằm chằm vào thiếu niên, bất thình lình buông một câu: "Chẳng lẽ đại ca ngươi tên là Tô Đại Chùy?"

Tô Nhị Chùy kinh ngạc nhìn hắn trân trân: "Sao ngài biết hay vậy?"

"Phụt!" Có người không nhịn được bật cười thành tiếng, bị Đường Chiêu lườm cho một cái liền vội vàng cúi gằm mặt xuống, nhưng bả vai vẫn run lên bần bật đầy khả nghi.

Công chúa nhíu mày hỏi tiếp: "Thế còn muội muội ngươi?" Con gái nhà người ta chắc sẽ không gọi là Tô Kỷ Chùy đâu nhỉ...

Lời tác giả:

Đường Chiêu: Lại là một ngày suýt chút nữa thì gϊếŧ nhầm Phò mã.

Tô Nhị Chùy chân thành nhìn hắn: Ngài cứ yên tâm, ta không thù dai đâu.

Về sau.

Có người đút một miếng lê thơm cho Triệu Li Kiều, nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Điện hạ, biên ải chẳng phải đang thiếu một tướng lĩnh sao, ta thấy Đường đại nhân cũng được đấy."