Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chàng Phò Mã Ta Nhặt Về

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hương Đình quay mặt đi nức nở không thành tiếng, còn Hương Vãn đã bịt miệng khóc đến lạc cả giọng. Những lời này của Điện hạ, rõ ràng là đang dặn dò hậu sự.

Nguyên Nính và Trình Sở đỏ hoe đôi mắt, chắp tay lĩnh mệnh: "Ty chức tuân lệnh."

Cuối cùng, chỉ còn lại một người chưa định rõ đi hay ở.

Tiểu thiếu niên thấy ánh mắt Triệu Li Kiều dừng lại trên người mình, liền vội vàng lồm cồm bò dậy, quỳ xuống trước mặt nàng: "Điện hạ, ta… ta quen thuộc đường núi ở đây lắm, hãy mang ta theo với." Hắn không biết Triệu Li Kiều là vị Điện hạ nào, nhưng cứ bắt chước bọn họ gọi là Điện hạ thì chắc chắn không sai.

Triệu Li Kiều nhíu mày: "Ngươi đi theo bọn họ ở lại đây, tự khắc sẽ bảo đảm cho ngươi một đời an ổn không lo nghĩ. Còn đi theo Bổn cung chính là bước vào con đường không có lối về. Như vậy, ngươi vẫn muốn đi theo ta sao?"

Thiếu niên cắn môi, kiên định gật đầu: "Mạng của ta là do Điện hạ cứu, dù sống hay chết ta cũng sẽ đi theo Điện hạ."

"Hơn… hơn nữa… đường tắt ở đây ta thật sự rất rành rẽ."

Sắc mặt Đường Chiêu bỗng nhiên biến đổi, hắn vươn tay túm chặt lấy cổ áo thiếu niên, gằn giọng quát: "Tại sao ngươi lại rành rẽ nơi này? Chỗ ngươi ngất xỉu là nơi hoang vu hẻo lánh, ngươi làm thế nào mà lạc đến tận đó!"

Dứt lời, hắn vung tay ném mạnh thiếu niên xuống đất, tuốt kiếm kề ngay cổ hắn bé: "Nếu có nửa lời gian dối, ta sẽ gϊếŧ ngươi ngay lập tức."

Thân thể thiếu niên run lên bần bật, rõ ràng là sợ hãi tột độ. Hắn nhích người về phía Triệu Li Kiều cầu cứu, nhưng lại thấy vị Công chúa trẻ tuổi chỉ hờ hững nhìn mình. Hắn liền hiểu ra, nếu không nói thật thì đừng nói đến chuyện đi hay ở, ngay cả cái mạng nhỏ này cũng chẳng giữ được.

Thiếu niên quỳ rạp dưới đất, mở to đôi mắt ngập nước nhìn về phía Triệu Li Kiều, lắp bắp: "Điện hạ, nhà… nhà ta ở Cô Tô, Giang Nam."

Hai chữ "Cô Tô" vừa thốt ra, lưỡi kiếm của Đường Chiêu lại kề sát thêm vài phần. Nơi Điện hạ muốn đến chính là Cô Tô, cớ sao tên nhóc này lại trùng hợp là người Cô Tô đến thế!

"Để hắn nói hết đã." Triệu Li Kiều liếc nhìn vệt máu rỉ ra trên cổ thiếu niên, lên tiếng ngăn cản. Đường Chiêu nghe lệnh thu kiếm về một chút, nhưng sát ý trong đáy mắt vẫn chẳng hề thuyên giảm.

Cơn đau nhói nơi cổ khiến thiếu niên căng cứng cả người, chẳng dám giấu giếm nửa lời: "Ta... gia cảnh nhà ta bần hàn, trên có một ca ca, dưới còn một đệ đệ và một muội muội. Vốn dĩ cha đi làm thuê bên ngoài, mẹ nhận thêm việc may vá thì cũng tạm đủ đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, mới hơn hai tháng trước, cha ta làm việc bị thương ở chân, nếu không chạy chữa thì sẽ thành tàn phế."

"Mẹ ta hết cách, đành phải tính chuyện bán muội muội đi. Nhưng muội ấy còn nhỏ quá, ta xót muội muội, không nỡ để muội muội đi nên đã van xin mẹ hãy bán ta thay thế."
« Chương TrướcChương Tiếp »