Chương 6

Mấy con lừa, con la chở hàng đứng đợi bên vệ đường ở đầu hẻm, có một hán tử dân cày canh giữ.

Trời đã sáng hẳn, các cửa hàng, sạp quán trên phố đều đã mở ra.

Chỉ chừng hai khắc sau, mặt trời đã treo cao chói chang trên đỉnh đầu, cả trấn Vân Tế rộn ràng hẳn lên.

Một bà lão tóc bạc phơ, ăn mặc gọn gàng tươm tất, cửa nhà mở toang. Bà đứng trong sân, cao giọng dặn đám người đang khuân củi lửa và than củi vào nhà: "Củi chất hết vào kho củi trong kia, còn năm mươi cân rơm chất hết xuống gầm mái che sau vườn, xếp cho gọn gàng vào đấy."

Nói rồi bà ngoái đầu lại, mắng vọng vào nhà: "Trụ Nhi, còn không mau ra, dẫn người ta ra sân sau chất rơm, suốt ngày cứ ru rú trong phòng!"

Một người thanh niên trong nhà vừa đáp vừa lò dò đi ra, rõ là mới ngủ dậy, còn đang dụi mắt, lại đứng ở cửa ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai.

Thấy trong sân chất đầy rơm khô, củi lửa, than củi, bên cạnh đặt sẵn cái cân lớn, hiển nhiên là đã cân xong cả rồi. Cha hắn thì đang nói chuyện với một người dân cày.

Trước khi bà lão kịp há miệng mắng thêm, Trụ Nhi nhìn thấy, vội bỏ tay đang giơ lên, cười tít mắt nói với hai người đang cầm nĩa gỗ chuẩn bị khiêng đống rơm: "Ối dào, khiêng làm gì cho cực, để ta ra sân sau đẩy xe tay về đây, chất hết lên xe, một chuyến là xong."

Bùi Hữu Ngoã cùng ba người khác ôm củi vào kho củi, xếp xong mớ củi rồi hắn lại sắp xếp cho ngay ngắn lại đống củi chưa chỉnh, rồi mới xoay người ra bưng tiếp.

Trong sân nhà này trồng mấy cây mai lớn, thân cây đã to, rõ là trồng nhiều năm rồi, cành lá trơ trụi, chưa tới mùa nở rộ.

Than củi dài đã được bó thành bó để tiện cân ký, một gã dân cày ôm vài lượt, làm đúng lời bà lão, xếp hết vào kho củi.

Bà lão vuốt vuốt lại mái tóc bạc bên thái dương, nhìn vào kho kiểm tra, thấy củi và than đều đã xếp gọn gàng, không hề vương vãi dưới đất, tỏ ra rất hài lòng, không cần đích thân bà ra tay dọn dẹp thêm.

Ngoái đầu lại, thấy rơm cũng đã chất lên xe tay rồi, một người thanh niên kéo xe phía trước, một người khác đẩy phía sau, Trụ Nhi thì vác hai cây nĩa gỗ, dẫn họ ra sân sau.

Thấy dưới đất còn sót chút rơm rơi vãi, chưa đợi bà lão nhắc, Triệu Liên Hưng đã nhanh mắt thấy cây chổi tre lớn dựng ở vách tường, cầm lên đưa cho người bên cạnh bảo quét sạch sẽ.

Bà chủ nhà không nói gì, chỉ thò tay sờ vào bọc tiền trong ngực, tính toán chuyện thanh toán.

Bà lão thấy đám người này tay chân lanh lẹ, lại biết điều, cười nói: "Mấy sợi rơm này quét thành đống cho ta là được rồi, lát nữa ta tự gom, nhóm bếp nấu cơm cũng tiện."

Một người dân cày trẻ cười tươi đáp lại: "Thím nói thế, giỏ đựng củi đâu, thím mang ra đây đi, vài sợi rơm thôi mà, bọn ta gom giúp thím luôn."

Hắn tên là Triệu Liên Vượng, đường đệ của Triệu Liên Hưng, năm ngoái mới theo đoàn đi buôn, tuổi còn trẻ, tính lại nhanh nhảu, mồm mép lúc nào cũng dẻo quẹo.

"Ai da, thật là." Bà lão vỗ đùi, nửa cười nửa mắng, rồi quay người vào bếp lấy giỏ củi ra.

Triệu Liên Vượng thấy bà thật sự mang ra, đúng lúc hắn đứng gần, liền tiện tay đón lấy, cũng không đùn đẩy cho ai, cúi người gom hết đám rơm quét lại thành một đống nhỏ.