Còn chưa ăn xong, đầu phố lại vang lên tiếng động. Ban đầu chỉ là tiếng bước chân vội vã, chốc lát sau, chợt vang lên tiếng nữ nhân gào khóc: “Ngươi trả con cho ta, trả nó cho ta!”
Tiếng khóc não nề, cả đoàn lừa lẫn gia đình quán ăn đều không nhịn được mà ngoái đầu nhìn ra.
“Hầy!” Tiếng thở dài nặng nề của một người nam nhân vang lên.
Rất nhanh sau đó, hai bóng người giằng co xuất hiện ở đầu phố.
Một người nam nhân ôm một đứa trẻ trong lòng, không nói được lời nào, chỉ thở dài não ruột, mặt mày nhăn nhó, cố sức đẩy người nữ nhân ra, nhấc chân muốn đi tiếp.
Người nữ nhân ấy gầy gò yếu ớt, bị giằng mạnh đến mức suýt ngã dúi dụi, nhưng nàng ta lập tức lao tới quỳ sụp xuống, siết chặt lấy chân người nam nhân, nước mắt giàn giụa, giọng khàn đặc gào lên thảm thiết: “Ngươi bán nó đi rồi, ta cũng không sống nổi nữa!”
Người nam nhân nghẹn lời, giọng khàn hẳn đi: “Mở mắt ra nhìn đi, mấy miệng ăn đang chờ cơm, còn sống kiểu gì đây.”
“Ngươi bệnh thành thế này, nó ra ngoài làm việc còn hơn chết đói, đấy cũng là đường sống!”
Ai ngờ người nữ nhân nghe xong lại càng tức giận, nước mắt chảy ròng ròng, ho sặc sụa một trận rồi gào lên mắng chửi: “Đường sống gì chứ! Giang Hải, ngươi mất lương tâm, đồ khốn nạn! Ngươi bán Trường Hạ vào kỹ viện, đó là đường sống à?”
Người nam nhân tên Giang Hải há miệng mấy lần mà không thốt nổi câu nào.
“Nó mới tám tuổi, tám tuổi thôi!” Người nữ nhân khóc nấc, bám chặt lấy chân hắn, vừa khóc vừa gào, giọng đã lạc đi. “Vào cái chỗ đó, dù nó lớn lên thì còn sống được mấy năm nữa? Giang Hải, ngươi là súc sinh!”
“Hầy!” Giang Hải lại thở dài một hơi dài thượt, cố hất nhưng hất không ra, nhấc chân nhưng không nhích nổi, mặt nhăn nhúm lại, khổ sở vô cùng.
Cuối cùng, hắn cũng đành chịu thua, ôm chặt đứa bé trong lòng, cúi xuống kéo người nữ nhân đang ho sù sụ dưới đất dậy, thở dài rồi lại quay người đi ngược về hướng cũ.
Đứa trẻ trong lòng hắn tầm bảy tám tuổi, ở giữa trán có một vệt đỏ nhạt là một song nhi*, cả người run rẩy sợ hãi tới mức chết lặng, không khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt to đen láy kia tràn đầy nỗi hoảng sợ.
(*Song nhi: Bé trai có ngoại hình mềm mại nữ tính, có thể làm phu lang.)
Song nhi.
Bùi Hữu Ngoã tay cầm bát sủi cảo bất giác khựng lại, trong lòng đột nhiên dậy lên một ý nghĩ mơ hồ.
Hắn cũng có một đứa con trai, năm nay mới năm tuổi, còn nhỏ lắm.
Con dâu nuôi từ bé mà lớn hơn lang quân vài tuổi vốn chẳng phải chuyện hiếm hoi gì.
Nhưng mà nhìn người nữ nhân kia khóc lóc van xin đến rách cổ họng, rõ ràng chẳng hề cam tâm tình nguyện. Nuôi con khôn lớn ngần ấy năm, ai mà đành lòng bán nó đi chứ?