Chương 49

Bùi Hữu Ngõa đang vào tuổi tráng niên, nửa đời gắn với đồng ruộng, kinh nghiệm đầy mình. Bùi Diệu thì còn trẻ, sức lực và thể lực đều dồi dào. Một người một ngày gặt một mẫu ruộng không thành vấn đề.

Lại thêm một người là Bùi Táo An, tuổi tuy đã cao, nhưng không bệnh không tật, làm việc vẫn nhanh nhẹn đâu ra đấy. So với bên ấy, Trường Hạ và Trần Tri rõ ràng yếu sức hơn một bậc.

Đậu Kim Hoa ăn xong chút rau và bánh còn lại thì xách giỏ không rời đi, vẫn không chịu nhàn rỗi, hai đầu chạy đi đưa nước. Trời nắng gắt, nước phải tiếp thêm, canh đậu xanh cũng phải nấu kịp, bằng không rất dễ say nắng.

Đến chiều.

Trường Hạ ngẩng đầu nhìn mảnh ruộng còn sót lại chưa gặt, liền duỗi lưng, lau mồ hôi. Cổ tay lộ ra ngoài áo đầy vết đỏ do lúa mạch đâm, vừa ngứa lại vừa rát.

Mấy thứ này đều là chuyện nhỏ, khổ nhất vẫn là cái nắng thiêu da thiêu thịt này. Rõ là giờ ngọ đã qua, mà vẫn gay gắt hầm hập. Đất ruộng bị nắng hong đến khô trắng, xe bò, xe lừa, xe bánh đơn lăn qua đều kéo theo từng đợt bụi mù mịt.

Chưa kịp gặt thêm bó nào, Trường Hạ đã thấy một bóng người quen thuộc từ ngã rẽ đi tới.

Bùi Diệu xách lưỡi liềm và vò nước, trần trụi nửa thân trên, để lộ bờ ngực cùng cánh tay rắn chắc. Hắn vốn đã tuấn tú, lúc cởϊ áσ lại càng khiến người ta nhìn không dứt mắt.

Dương Họa Thước đang vội vã xách bình không về nhà, nóng đến mức cứ thở dài sườn sượt, không ngờ đυ.ng ngay mặt Bùi Diệu. Mấy hôm nay khắp thôn đều là nam nhân cởi trần ra đồng, nhưng từ mặt tới thân chẳng ai sánh được với người này.

Hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi đầu né tránh, gò má cũng theo đó mà đỏ ửng.

Hai người còn chưa kịp lướt qua nhau, sau lưng Dương Họa Thước lại có một phụ nhân gấp gáp vác lúa đi tới, vừa thấy hắn đã gọi to: “Thước ca nhi!”

Hai nhà là hàng xóm lâu năm, thân thiết lắm. Dương Họa Thước theo phản xạ quay đầu lại, cười tươi: “A thẩm.”

Phụ nhân kia sinh vài đứa con rồi, làm gì còn biết ngượng là gì, cười ha hả nói: “Ây da, Diệu tiểu tử lớn thế này rồi hả? Thân hình rắn chắc quá xá, đúng là tay gặt giỏi đấy!”

Bùi Diệu cười nhạt, không nhiều lời, chỉ đáp: “Nhà thẩm gặt xong rồi à?”

Phụ nhân dừng bước, lau mồ hôi đáp: “Chưa đâu, bên kia vừa xong, mấy ông nhà ta sang phía nam rồi, ta nhặt tàn lúa xong cũng sang theo luôn.”

Nói xong liền vội vã đi tiếp. Mùa gặt không chờ người, dù là người thích tán gẫu cũng biết không thể dây dưa lâu.

Dương Họa Thước nãy giờ im lặng, giờ chỉ lặng lẽ theo bước bà hàng xóm. Khi lướt ngang, ánh mắt lỡ giao nhau, nhưng Bùi Diệu đối với ca nhi thì chẳng có lời gì để nói, chỉ hơi gật đầu, sải chân đi thẳng.

Trong ruộng, Trường Hạ thấy Bùi Diệu nói chuyện với người ta, cũng không để ý, tiếp tục cúi đầu gặt lúa. Mãi đến khi nghe tiếng bước chân tiến đến mới ngẩng lên.

Trần Tri thấy nhi tử lại đây, thở dốc hỏi: “Phụ thân ngươi đâu?”

“Đang kéo lúa về nhà, ta qua trước. Nãi nãi cũng bên đó, vò nước ta mang đến rồi.”

Vừa nói vừa tiến vào mảnh ruộng nơi Trường Hạ đang gặt.

Hai người chạm mắt nhau, Trường Hạ có hơi không tự nhiên. Bùi Diệu thấy cổ y đẫm mồ hôi, lấm tấm đầy vết đỏ do bị lúa mạch đâm, có cả dấu bị gãi chắc ngứa nên gãi mạnh.

Trên mặt Trường Hạ vừa là mồ hôi vừa là bụi, trông thật thảm thương.

Khoé mắt Bùi Diệu khẽ cong, ý cười nhàn nhạt. Hắn lật lưỡi liềm trong tay, bước tới điểm giao lúa, vẫy tay ra hiệu: “Nghỉ đi, theo cha uống nước, chỗ này để ta.”

Trường Hạ bị đẩy nhẹ một cái, đành phải nhận vò nước rồi đi về phía Trần Tri.

Trần Tri lại gặt thêm hai bó nữa, thấy nước tới mới đặt liềm xuống.

Thiếu niên cao gầy trần trụi nửa người cúi xuống, từng thớ cơ rắn chắc nơi lưng chuyển động theo từng động tác. So với Trường Hạ chiều nay mệt mỏi lừ đừ, Bùi Diệu nhanh nhẹn vung liềm, eo lưng rắn rỏi đầy sức sống, chẳng có lấy một tia uể oải.

Lưỡi cuốc bổ xuống đất, xới lên hai lượt là có thể lôi được rễ lúa chính là mạch căn. Mỗi khi xới được một đống nhỏ, Trường Hạ lại ngồi xổm nhặt lên từng bó, giũ sạch đất rồi ném vào giỏ tre.

So với hai hôm trước gặt lúa hối hả, hôm nay đào gốc lúa nhẹ nhàng hơn nhiều. Đám mạch căn này chính là củi đốt, vác về phơi khô là dùng được.

Không chỉ có mình y, phía trước là Trần Tri và Đậu Kim Hoa một người xách giỏ, một người cầm làn tre, mỗi người một sào ruộng, cắm cúi tìm từng gốc một.

Hôm qua đã mót qua bốn mẫu, nhưng hai người vẫn không yên tâm, sáng sớm lại đến tìm thêm. Gặt lúa dù cẩn thận đến mấy cũng khó tránh sót lúa, ruộng nhà mình phải nhặt sạch mới an tâm.

Có đôi khi đi ngang đường thấy vài thân lúa rơi rớt, dù chỉ là cọng rơm không có bông, mấy cụ già đi qua cũng cúi xuống nhặt.