Bùi Diệu đương nhiên cũng hiểu không thể kéo dài nữa.
Hắn nhìn sắc mặt Trường Hạ liền đoán ra y đang nghĩ gì, hừ lạnh một tiếng nếu không phải tại Trường Hạ cứ đẩy hắn, giờ này đã hôn xong, ra đồng rồi.
Mà hôn ấy à… quả thật dễ nghiện.
Tuổi xuân đang độ, những xúc động mông lung theo bản năng như ngọn lửa mới nhóm, tuy không lớn nhưng cháy dai dẳng dữ dội.
Huống chi là lần đầu nếm thử vị ngọt, lửa này đã bén thì khó mà tắt được.
Dù chưa thành thân, nhưng ai ai cũng biết, Trường Hạ sau này sẽ làm phu lang của hắn.
Hầu kết của Bùi Diệu khẽ động, thấy Trường Hạ với dáng vẻ vừa e dè vừa cứng đầu, trong lòng càng thêm bực bội. Lại lo Trường Hạ thật sự sẽ đi mách với cha, bị đánh thì hắn không sợ, chỉ là còn chưa hôn đủ.
Chân mày hắn giãn ra, giọng cũng dịu đi một chút theo bản năng: “Vậy ở ngoài không hôn, chỉ hôn trong nhà thôi, như vậy sẽ không bị phát hiện.”
Trường Hạ run nhẹ lông mi, khó tin nhìn hắn.
“Ngươi nghĩ đi, sau này chúng ta cũng sẽ thành thân, sớm muộn gì cũng thế, hôn vài cái thì sao đâu, ngươi không nói, ta không nói, ai mà biết được?” Bùi Diệu nghiêm túc nhìn y, nói tiếp: “Ngươi là phu lang, ta là lang quân, chuyện đã định rồi, không thay đổi được đâu. Làm quen trước một chút, sau này thành thân cũng đỡ bỡ ngỡ.”
Trường Hạ bị nói đến choáng váng đầu óc. Hình như đúng thật là vậy. Y đúng là phải làm phu lang của Bùi Diệu, nhưng mà…
Bùi Diệu đứng chắn trước mặt, không hề nhúc nhích, Trường Hạ biết, muốn đi ra ngoài chỉ có cách đồng ý với hắn. Y nhíu mày nghĩ một lúc, cuối cùng đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Thiếu niên tuấn tú với gương mặt nghiêm nghị bỗng bật cười, đuôi mày cong cong, đưa tay ôm tới, cúi đầu hôn ngay người trong lòng.
Trường Hạ bị hắn giữ chặt trong ngực, bàn tay to phía sau đầu ép y ngửa mặt lên, lại một lần nữa bị ép mở miệng, chỉ có thể len lén hớp từng ngụm không khí để thở.
…
Mùa lúa mạch chín bị nắng gắt thiêu đốt, luôn mang theo mùi nóng rẫy, lẫn với mùi bụi đất. Trong từng khoảnh ruộng vàng ươm, dân cày cúi người vung liềm, mồ hôi đầm đìa, nóng đến nheo cả mắt. Cắt một đoạn thì thẳng người nghỉ chút, rồi lại cúi xuống, túm từng nắm lúa mà cắt tiếp.
Chưa tới giữa trưa, nhưng mặt trời đã thiêu đốt rát bỏng.
Trường Hạ liếʍ đôi môi khô, không kịp lấy khăn tay, liền dùng tay áo lau mồ hôi chảy xuống mặt. Cắt thêm một lúc nữa, vừa ngẩng đầu đã thấy bóng Đậu Kim Hoa bước nhanh tới ruộng, y khẽ thở phào, cuối cùng cũng có nước rồi.
Đậu Kim Hoa xách theo giỏ mây và bình gốm, bước nhanh, chân không ngừng.
Trường Hạ đặt liềm xuống, cùng Trần Tri ngồi xuống ngay trên bờ ruộng, mỗi người một bát nước bạc hà, ngửa cổ uống ừng ực.
Đậu Kim Hoa lau mồ hôi trên trán, tháo ống tre bên hông xuống uống vài ngụm, rồi mới thở ra một hơi: “Ta vừa mang cho nó mấy món trước, giờ mới chạy qua đây.”
Thấy Trường Hạ lại rót thêm một bát nước, bà vội nói: “Từ từ thôi, còn nhiều, đừng vội thế, hại dạ dày lắm.”
Vừa nói, bà vừa lục giỏ cơm ra.
Bốn cái màn thầu trắng to, một bát đậu hũ trộn, một bát xúc xích khô hấp, một bát rau cúc xào, một bát rau cần ngâm chua, còn có hai bát bánh bột đậu lạnh trộn.
Bánh bột đậu chan giấm, dầu ớt, và ít hẹ cắt nhỏ. Hẹ được chưng qua dầu nóng, hương thơm dậy lên, rưới lên trên bánh nhìn vừa đẹp vừa ngon.
Trường Hạ và Trần Tri mỗi người cầm một bát bánh trộn, vị cay nhẹ, chỉ có một lớp dầu đỏ nổi lên trông đậm màu. Bánh trơn mát, ăn vào vừa chua vừa thơm, sảng khoái tột cùng.
Cả hai đói bụng, ăn có phần vội vã. Ăn xong một bát, Trần Tri mới hỏi: “Nương, nương ăn chưa?”
Đậu Kim Hoa lắc đầu nói: “Hai đứa ăn trước đi, còn thì ta ăn, không còn thì ta về ăn cũng không sao, trong nồi còn hai cái bánh nữa.”
Bà thể trạng bình thường, nhưng không bệnh tật gì. Bùi Hữu Ngõa sợ mẹ già không chịu nổi nóng, nên bảo bà ở nhà nấu cơm đun nước, rồi mang ra đồng cho mọi người. Việc gặt cũng chỉ hai hôm là xong, trong ruộng đã có mấy người nam nhân khỏe mạnh là được.
Nghe vậy, Trần Tri chỉ gật đầu, không nhường nhịn, người nhà cả, việc gì phải khách sáo, huống hồ về nhà muốn ăn gì chẳng có.
Trường Hạ ăn một cái rưỡi màn thầu, Trần Tri chỉ ăn một cái, xúc xích khô và rau cần chua ăn hết, còn dư chút đậu hũ và rau cúc xào.
Đậu Kim Hoa khuyên hai đứa ăn thêm chút nữa, làm nửa buổi rồi, không ăn no thì sao mà làm nổi. Hai người đều lắc đầu, hiển nhiên là không ăn nổi nữa, chứ không phải cố tiết kiệm.
Vì thế Đậu Kim Hoa ngồi ngay tại chỗ, cầm nửa cái bánh chấm đồ ăn còn lại ăn tiếp.
Trường Hạ và Trần Tri nghỉ ngơi một lát, uống hớp nước, rồi lại đứng dậy, quay về chỗ mình đang gặt dở.
Bùi gia có năm mẫu ruộng khô, trong đó hai mẫu là ruộng tốt, hai mẫu trung bình, còn một mẫu dựa núi là ruộng xấu, chỉ trồng bông. Sáng nay vừa ra khỏi nhà, họ đã chia nhau, Trường Hạ cùng Trần Tri tới chỗ ruộng trung bình để gặt lúa, còn ba người nhà Bùi Diệu thì đi đến ruộng tốt.