Chương 45

“Được rồi nha, tới lượt ta đó!” Tiếng trả đũa lại vang lên không chút tức giận, thậm chí còn đầy hào hứng.

Người nào người nấy đều ướt nhẹp, tóc ướt, áo ướt, thế mà tiếng cười nói vẫn vang rộn ràng.

Có người ngồi ngay bờ, xắn quần tới gối, cả dép cỏ cũng không tháo, chân ngâm trong nước mát lạnh. Cũng có người lật đá bắt cá, mò ốc, nhặt cua.

Tuổi thiếu niên, vô tư vô lo, vô cùng đáng yêu.

Dù gái quê, dù song nhi quê chẳng trắng trẻo nõn nà, cũng ít ai thực sự sắc nước hương trời, nhưng cảnh tượng lúc này lại khiến người ta phải sáng mắt.

Không kể tướng mạo, chỉ riêng nét rạng rỡ sống động trên mặt mỗi người đã khiến cả khu rừng như bừng sáng.

Trường Hạ ngồi trên một tảng đá bên bờ, khẽ dùng chân quẫy nước, cảm nhận đi cảm nhận lại sức cản và lực đẩy của dòng suối mát.

Tiếng cười đùa bên tai khiến y khẽ cong mắt, khóe môi cũng lộ ra một nụ cười nhè nhẹ.

Mấy đứa con trai khác đến sau, nhưng cũng không khiến các cô nương, song nhi ngừng vui. Ở quê, trẻ con đâu có kiểu cách, cũng chẳng được nuông chiều, dạn dĩ và gan dạ, gái hay trai gì cũng có. Chỉ cần nhìn một cái là hiểu chẳng ai muốn lãng phí một buổi trưa vui vẻ hiếm hoi thế này.

Tuy cũng có vài người e dè, phát hiện có người nhìn thì hơi khựng lại, song lại bị bạn tạt thêm một bát nước, vội vàng hét lên rồi lại đuổi theo trả đũa.

Mấy người lội nước thì chỉ xắn quần, để lộ ống chân trắng hay đen đều kệ, thấy có người đến cũng không vội né tránh.

Thôn Loan Nhi sát nước mà lập làng, ruộng khô ruộng nước đều có, hễ vào mùa vụ, nam nữ đều phải xắn quần xuống ruộng.

Thế nên chuyện lộ mắt cá chân hay nửa cẳng chân, đối với mấy cô nương và song nhi nơi đây chẳng phải chuyện gì đáng thẹn.

Nắng gắt, dù đã ngồi dưới bóng cây, Trường Hạ vẫn không rút chân về, thích mát nên cứ để yên trong nước.

Bên cạnh có hai cái sọt trúc, mới được một nửa cỏ, một cái của hắn, một cái của Dương Tiểu Đào.

Dương Tiểu Đào lúc này đang là một trong đám đang tạt nước bên bờ đối diện.

Trường Hạ hôm nay vốn ở nhà làm việc, Dương Tiểu Đào tới rủ y đi cắt cỏ, ai ngờ đi ngang đây thì gặp mấy người đang nghịch nước, thế là cũng hứng khởi nhập hội.

Người mỗi lúc một đông, đến cả đám nhỏ bảy tám tuổi cũng theo ca ca tỷ tỷ xuống nước đùa nghịch. Tiếng hò hét vang dội đến nỗi khiến người lớn trong thôn chú ý.

Mà khi người lớn tới nơi, thấy toàn là đám thiếu niên đang chơi đùa, ai nấy đều mắt sáng, mặt mày rạng rỡ, ngay cả mấy lời trách mắng cũng không nỡ thốt ra, chỉ cười từ ái rồi rón rén quay đi.

Trường Hạ không sợ bị nhà la, dù chỉ mới cắt được nửa sọt cỏ, y cũng không vội.

Trần Tri chưa từng mắng y, còn Đậu Kim Hoa thì càng không nói nhiều lời.

Vì biết tính Trường Hạ lặng lẽ ít nói, Trần Tri vẫn luôn khuyên y nên chơi với vài người quen như Dương Tiểu Đào, tránh ở mãi trong nhà mà sinh buồn.

Khi còn nhỏ hơn, để mấy đứa trẻ cùng tuổi trong thôn chịu chơi với y, mỗi lần Trường Hạ ra ngoài, Trần Tri còn dúi cho một nắm trái cây khô hoặc vài miếng ô mai, để y chia cho các bạn.

Tiếng cười nói đang vang vọng thì bỗng chốc trở nên im ắng lạ thường. Chưa đầy một khắc sau, âm thanh vang lên lại đã khác, không còn cái hồn nhiên nghịch ngợm khi nãy.

Trường Hạ đang cúi người, vớt mấy cọng rong nước chơi, cảm thấy có điều lạ, bèn ngẩng lên theo bản năng, nhìn về hướng có người mới đến.

Bùi Diệu, Dương Phong Niên cùng ba bốn người nữa xuất hiện ở bìa rừng.

Mấy người bọn họ dáng dấp đều đoan chính, đứng một chỗ cũng đủ khiến người ta chú ý chân dài tay dài, vóc dáng thẳng tắp. Eo thiếu niên chưa đủ rắn chắc nhưng nhờ tấm khăn buộc ngang hông mà trông vừa cao ráo lại gọn gàng.

Dáng người còn đang ở độ tuổi chuyển mình, chưa đến mức tráng kiện, song nét thanh tú rõ ràng, khiến người ta nhìn một lần là khó mà rời mắt.

Còn riêng Bùi Diệu thì khỏi phải nói.

Có không ít cô nương và song nhi lén nhìn hắn, vừa nhìn liền đỏ mặt, lập tức cúi đầu, vội vã nghịch nước để che đi ánh mắt mình vừa lỡ trao.

Dương Phong Niên mấy người kia cũng không kém, áo quần gọn gàng, vì đang trong độ tuổi vươn cao nên nét hàm dưới cứng cáp rõ ràng, khuôn mặt cũng sạch sẽ, không một chút vẩn đυ.c, nhìn mát mắt vô cùng.

Tuổi thiếu niên vốn là thời điểm đẹp nhất, cũng dễ hấp dẫn nhau nhất trên đời.

Lúc này mấy người đứng nhìn cảnh tượng náo nhiệt sinh động trong dòng suối, đều không nhịn được mà bật cười, để lộ hàm răng trắng đều, ánh mắt trong sáng rạng rỡ, càng toát lên vẻ tươi trẻ phóng khoáng.

Trường Hạ vừa ngẩng đầu lên, ánh nhìn lập tức chạm phải đôi mắt mang ý cười kia.

Y phát hiện Bùi Diệu hơi nhướng mày, nhưng ánh mắt ấy đã không còn ý cười nữa, thay vào đó là một ánh nhìn sắc bén, khiến y hoảng hốt cúi gằm đầu xuống, lảng tránh, không dám nhìn lại.