Huống chi hai đứa chẳng thân thiết gì, một đứa thì trẻ người non dạ, một đứa thì kín tiếng như hũ nút, ai mà nghĩ đến chuyện kia chứ.
Trong mắt người lớn nhà họ Bùi, Trường Hạ và Bùi Diệu vẫn là hai đứa trẻ con, dù có cao lớn cỡ nào, vẫn cứ thấy ngây ngô như cũ.
Bởi vậy, mọi người cũng chẳng quá để tâm đến chuyện hai đứa ở cạnh nhau.
Ai ngờ năm nay lại bị nhắc chuyện hôn sự, Trần Tri mới giật mình.
Muốn nhắc khéo một chút trước mặt hai đứa, nhưng gần đây quan sát thì thấy quan hệ giữa Trường Hạ và Bùi Diệu chẳng tốt chút nào.
Việc này làm hắn đau đầu.
Trước kia không để ý, dạo này để ý thì thấy Trường Hạ cứ như tránh Bùi Diệu như tránh tà, vốn đã nhát gan, nay càng lúng túng rụt rè.
Còn Bùi Diệu thì đúng là đồ con nít thối hết nhìn thấy Trường Hạ là xụ mặt, bộ dạng hệt như ai thiếu nợ hắn.
Có điều Trần Tri hiểu tính con trai mình. Tuy từ nhỏ đã ngang ngược, nhưng khi ra ngoài vẫn luôn ra sức che chở Trường Hạ.
Hắn không biết giữa hai đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Trong lòng muốn hỏi, nhưng lại biết hỏi Trường Hạ cũng chẳng có tác dụng.
Có lẽ là thành kiến đã ăn sâu bén rễ hai đứa nhỏ mà xảy ra mâu thuẫn, thì tám chín phần là do Bùi Diệu gây ra.
Trường Hạ hiền quá, ngoan ngoãn quá, từ trước đến giờ chưa từng gây sự, nên trong mắt Trần Tri, y tuyệt đối không thể là người có lỗi.
Nhưng nếu muốn hỏi thẳng con trai, lại sợ cái tật ương bướng của Bùi Diệu nổi lên, lại càng không ưa nổi Trường Hạ.
Hệt như hồi năm đầu Trường Hạ mới về nhà.
Lúc ấy, Trường Hạ muốn ngăn Bùi Diệu không cho hắn ra sông nghịch nước, kết quả chẳng những cản không nổi, còn bị Bùi Diệu đẩy ngã, vừa khóc vừa bò về nhà.
Trần Tri năm đó bắt gặp ngay tại bờ sông, túm Bùi Diệu về cho một trận đòn nên thân. Không ngờ thằng quỷ con mới năm sáu tuổi mà đã biết thù dai. Vài tháng liền nó không thèm để mắt đến Trường Hạ, cứ suốt ngày lẽo đẽo theo sau mấy ca ca, tỷ tỷ, đệ đệ muội muội nhà khác chơi.
Từ nhỏ Bùi Diệu đã đẹp trai, lại biết nói chuyện ngọt ngào, suốt ngày khen người ta đẹp, người ta đáng yêu. Mấy lời khen non nớt nhưng chân thành, đến cả người lớn nghe còn thấy xuôi tai.
Bùi Diệu giữa đám trẻ, gần như muốn chơi với ai là được nấy, hiếm khi bị ai từ chối.
Nói tới mấy chuyện hồi bé, Bùi Hữu Đường và Trần Tri đều bật cười.
Hai người uống mấy ngụm trà, Trần Tri chợt suy nghĩ một lúc, trong lòng bắt đầu nảy ra chút nghi ngờ.
Hắn quá hiểu tật xấu của con trai mình nó rất thích người xinh xắn.
Tuy mười tuổi trở đi đã thu liễm nhiều, không còn lẽo đẽo theo mấy cô nương song nhi xinh đẹp nữa, nhưng người xưa nói chẳng sai: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
Nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng thấy có lý.
Bùi Hữu Đường nghe xong, vừa thở dài vừa cười: “Đứa nhỏ này, ương thì thôi đi, mà tính tình cũng kỳ cục. Sống với nhau lâu dài, đẹp đẽ có ăn được đâu? Nói đi nói lại, Trường Hạ nhà mình cũng đâu có xấu.”
Trần Tri cũng thở dài theo.
Chị dâu em chồng ngồi đây, mỗi người một tiếng, rốt cuộc cũng chỉ vì lo chuyện chung thân đại sự cho con cháu.
Khi Trường Hạ làm xong cơm tối, hai người họ đi ra, trong bụng đã kín đáo bàn bạc xong. Bùi Hữu Đường sẽ âm thầm giúp dò hỏi, nếu thực sự tìm được nơi nào hợp ý, thì sẽ lo liệu một mối hôn sự riêng cho Bùi Diệu và Trường Hạ.
Trần Tri nghĩ đã thế này rồi, chẳng thà đừng thành thân với nhau. Nếu cuối cùng lại hóa kẻ thù, chẳng bằng sớm tách ra.
Hắn còn nhớ năm đó, khi mình chưa gả về đây, ở làng cũ Trần gia có một chuyện suýt nữa gây nên án mạng.
Có một nhà, hai người cha tính khí cứng rắn, ép con trai cưới một người vợ mà nó không thích. Mà người vợ ấy, thật ra rất hiền lành, thật thà chất phác, nếu là gả vào nhà khác, e là đời sống cũng tạm yên ổn. Nếu đôi bên thương nhau thì càng dễ mà gắn bó.
Thế nhưng, con trai nhà ấy lại cực kỳ chán ghét nàng ta. Không những không chịu chung giường, đến áo quần nàng giặt cũng không cho đυ.ng, hễ có chuyện gì là cãi vã, ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, làm ầm tới mức người trong mấy thôn lân cận đều biết.
Hai người cha cứng đầu, nghĩ cứ nhốt hai đứa trong phòng, chờ khi có con thì con trai sẽ đổi ý, chịu an phận mà sống.
Không ngờ, thằng nhỏ kia khí tính nóng như lửa, đầu óc cứng như đá, một đêm kia dám đập đầu vào tường, máu chảy đầm đìa, cũng không chịu cúi đầu.
Hai người cha hốt hoảng cứu con, đâu ngờ cô con dâu kia cũng thắt cổ trong rừng, may mà người ta phát hiện kịp thời.
Suýt chút nữa thành ra hai mạng người. Chuyện lan khắp vùng, ai ai cũng xì xào, đều nói nhân duyên là thứ chẳng thể cưỡng cầu.
Sau này hai người ly hôn, con trai nhà ấy mãi gần ba mươi mới chịu cưới một quả phu lang góa chồng khổ cực. Còn cô gái kia, nghe nói về nhà mẹ đẻ chưa được hai năm thì gả đi phương xa.