Chương 42

Bùi Diệu trông có vẻ chẳng mặn mà gì, song hắn vẫn nhớ lời cha dặn cách đây vài năm.

Trường Hạ lớn rồi, nhà lại chỉ có một song nhi, không có anh em họ hàng thân thiết, chỉ cần hắn còn ở nhà, thì khi Trường Hạ ra ngoài làm việc, hắn phải đi theo, tuyệt đối không để y ra ngoài một mình.

Trần Tri không giải thích lý do, nhưng Bùi Diệu hiểu hàm ý bên trong.

Mấy song nhi, cô nương tính cách lanh lợi mạnh mẽ thì không sợ, chứ Trường Hạ hiền lành mềm yếu, nhất định phải trông chừng kỹ. Thế gian này lắm kẻ thích bắt nạt người yếu.

Những quả đào dầu đã được rửa sạch vớt ra khỏi chậu nước, từng quả từng quả căng tròn mọng nước, lớp vỏ đỏ au bóng mịn, sờ vào mát tay, chẳng chút sần sùi.

Một đĩa đào đỏ au được đặt lên bàn, Trường Hạ cũng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

Đào là do cô cô Bùi Hữu Đường mang đến. Năm nay nàng ba mươi lăm tuổi, gả về thôn Lý, lấy Lý Vĩnh Thanh. Năm đó nhà họ Bùi nghèo khó, Đậu Kim Hoa và trượng phu tính tình hiền lành, nên khi gả con gái cũng chỉ tìm nơi tương xứng, quan trọng nhất là người nhà bên kia đều là người tử tế. Ít nhất, Bùi Hữu Đường mấy chục năm thành thân chưa từng bị đánh đập, chỉ có cãi nhau lặt vặt với cha mẹ chồng, chưa bao giờ xung đột lớn tiếng, ngày tháng tuy kham khổ nhưng gia đình hòa thuận.

Nàng số tốt, sinh được hai trai một song nhi. Con cả nhỏ hơn Bùi Diệu một tuổi, năm nay mười lăm, đã đỡ đần được kha khá việc nhà. Con thứ mười hai tuổi, là nửa lớn nửa nhỏ, tính tình giống cha, ít nói nhưng rất siêng năng. Thằng út mới chín tuổi, so với đám nhỏ trong thôn thì nghịch ngợm hơn nhiều, gần đây nàng đang bị nó làm phiền đến đau đầu, nên lần này không mang lũ nhỏ theo về thăm mẹ đẻ.

Thôn Lý có cả vườn đào dầu, gần như nhà nào cũng trồng vài cây, nhà nàng cũng không ngoại lệ. Mỗi lần đến mùa đào chín đều hái một ít mang về nhà mẹ.

Đào dầu ruột vàng, cắn một miếng là mềm thơm ngọt lịm. Nhà họ Lý trồng hai giống, đợt này chín là loại mềm, thêm nửa tháng nữa hai cây đào giòn còn lại cũng có thể hái.

Bùi Hữu Đường vừa trò chuyện vừa nhét hai quả đào vào tay Trường Hạ. Trường Hạ ngồi kế bên, không nói lời nào, chỉ yên lặng cắn từng miếng.

Trời nắng, cửa lớn phòng chính mở rộng, từng cơn gió thổi ùa vào, mát rượi.

Đậu Kim Hoa ngồi với con gái một lúc thì có vẻ mệt, Bùi Hữu Đường liền khuyên bà vào trong nằm nghỉ.

Bùi Táo An và Bùi Hữu Ngõa không ra ngoài làm việc. Hai người không chen được vào câu chuyện giữa Trần Tri và Bùi Hữu Đường, chỉ ngồi nghe đôi ba câu hỏi thăm tình hình bên nhà họ Lý, rồi mỗi người tản đi làm chuyện của mình.

Chốc lát sau, Bùi Diệu đi mua thịt về, Trần Tri liền gọi Trường Hạ vào bếp thái thịt, chuẩn bị đồ ăn.

Bùi Diệu cầm một quả đào nhai nhóp nhép, vừa ăn vừa cười nói chuyện phiếm với cô cô.

Tình cảm Bùi Hữu Đường dành cho đứa cháu ruột này không cần nói cũng rõ nàng quý hắn vô cùng. Cả nhà ca ca chỉ có một đứa con trai, người thì ít, may mà hắn bình an lớn lên, lại cao lớn, tuấn tú.

“Vừa nãy ta thấy nước trong chum cạn rồi, lát nữa nấu cơm sợ không đủ, để ta đi gánh ít về.” Bùi Diệu ăn xong đào, cười cười đứng dậy nói.

Trần Tri gật đầu: “Đi đi.”

Hai người trông theo bóng Bùi Diệu từ sân lấy đòn gánh và thùng nước rồi rời khỏi nhà. Lúc ấy, Bùi Hữu Đường hạ giọng, cười hỏi: “A tẩu, chuyện của hai đứa nhỏ, còn chưa định à?”

Trần Tri liếc mắt ra cửa, đưa tay ra hiệu cho nàng vào Tây phòng. Hai người bưng bánh và trà vào phòng trong, đĩa đào vẫn để nguyên trên bàn, ai muốn ăn thì cứ lấy.

Ngồi lên giường đất, Trần Tri mới thở dài khe khẽ.

Trước đó mấy ngày, Triệu Cầm cũng nhắc đến chuyện này Trường Hạ và Bùi Diệu đều lớn rồi, hôn sự nên định liệu sớm.

Khi Bùi Diệu mười lăm tuổi, Trần Tri và Bùi Hữu Ngõa từng bàn bạc, cảm thấy tuổi vẫn còn nhỏ, chờ thêm hai năm nữa, tính tình chín chắn rồi hãy cưới cũng chưa muộn.

Ở Đại Hạ, chuyện hôn nhân nam nữ cởi mở hơn nhiều so với tiền triều. Nếu quá hai mươi bốn tuổi chưa cưới, quan môi sẽ chủ động se duyên, giúp thành việc tốt, nhưng không có chuyện ép hôn.

Tuổi kết hôn cũng không tính là nhỏ.

Không nói đâu xa, dân quê bọn họ phần lớn đều đợi đến mười lăm mười sáu tuổi mới nhờ người mai mối, dò hỏi một lượt, thành thân cũng phải đến mười tám mười chín tuổi là cùng.

Đó là thường tình.

Một khi qua hai mươi, bất kể là nam tử, song nhi hay nữ nhi, ít nhiều cũng sẽ bị bàn ra tán vào.

Chỉ là Trường Hạ là đồng dưỡng phu lang.

Đồng dưỡng phu lang khác với hôn nhân thông thường. Việc lớn tuổi hơn là chuyện bình thường, nhiều nhà còn mang về người hơn con mình tám, mười tuổi cũng có.

Cho nên năm ngoái Trường Hạ mười tám, Trần Tri và Bùi Hữu Ngõa vẫn chưa sốt ruột.