Chương 41

Nghe thấy giọng Bùi Diệu ở bên ngoài, cả Trần Tri lẫn Bùi Hữu Ngõa đều không để tâm.

Dù sao áo quần của Bùi Diệu xưa nay đều do Trường Hạ khâu vá, ống tay bị rách mà không tìm tới họ thì cũng là chuyện bình thường. Được thế thì yên tĩnh, ai cũng được nghỉ ngơi.

Mưa to, mưa rơi tự nhiên cũng ồn, cơm nước xong ai nấy cũng thấy buồn ngủ lười nhác. Hai người ở trong phòng nghỉ ngơi, hoàn toàn chẳng hề phát hiện gì bất thường ngoài kia.

Heo, gà, vịt, lừa đều cần ăn cỏ, chỉ cần trời tạnh, việc cắt cỏ là không thể chậm trễ.

Trường Hạ cắt đầy một sọt, nén chặt đàng hoàng, còn chưa kịp đeo lên lưng thì một bàn tay to vươn ra từ bên cạnh, nhấc sọt trúc lên.

Gặp ánh mắt dửng dưng không gợn sóng của Bùi Diệu, y ngượng nghịu rụt tay về, không dám tranh giành.

Bùi Diệu một vai đeo sọt, vai còn lại khoác thêm một cái sọt nữa, người cao to, việc này chẳng thấm vào đâu với hắn.

Ngược lại, Trường Hạ gầy guộc bao năm vẫn không thấy đầy đặn hơn, sọt chỉ cần nặng thêm chút là nhìn y như bị kéo ngược về sau.

Trường Hạ lặng lẽ đi theo phía sau, suốt dọc đường hai người không nói lời nào.

Về đến nhà, đang bốc cỏ tươi cho gia súc sau vườn thì Trường Hạ cảm nhận được ánh mắt dán lên người mình từng đợt.

Không thể tránh né mãi, y rụt rè ngẩng đầu.

Bùi Diệu sắc mặt không mấy tốt, vừa thấy y ngước mắt lên thì hừ lạnh một tiếng, lập tức quay đầu đi, chẳng buồn để ý đến nữa.

Mãi đến lần kế tiếp cùng ra ngoài cắt cỏ, hắn cũng không liếc Trường Hạ lấy một cái, chỉ chăm chăm nhìn phía trước, dứt khoát chẳng thèm san sẻ nổi một ánh nhìn.

Trường Hạ ngơ ngác, biết là tính khí khó ở của đối phương lại phát tác, cúi đầu càng thấp, im re không dám hó hé.

Men theo đường nhỏ sau thôn, đi tới tận bờ sông, rồi men theo dòng chảy đi ngược lên một đoạn, có một ngọn đồi thấp thoai thoải, dưới chân đồi là một bãi cỏ xanh mướt, lá cỏ tươi mềm.

Loại cỏ ngon thế này, súc vật hẳn sẽ rất thích. Trường Hạ lập tức rút liềm ra, khom người bắt đầu cắt.

Nắng lên cao, chẳng mấy chốc cả người đã đầm đìa mồ hôi.

Bùi Diệu làm việc xưa nay không qua loa, dẫu bực trong lòng cũng chẳng lười biếng. Cánh tay dài, liềm vung lên nhanh gọn dứt khoát, một nhát là một vốc đầy.

Khi hai sọt trúc đầy căng, cả hai cùng ngồi dưới tán cây nghỉ ngơi.

Uống nốt phần nước còn lại trong ống tre, Trường Hạ mới thở ra một hơi.

Bùi Diệu cũng uống cạn, rồi nhét nắp lại, treo lại bên hông.

Trường Hạ rút một cọng cỏ, tiện tay bện thành hình thù gì đó trong lòng bàn tay.

Bùi Diệu nhìn một lúc, phát hiện hình như y lúc nào cũng vậy, trong tay cứ phải cầm thứ gì đó để nghịch mới yên.

Ánh mắt hắn dừng lại trên tay Trường Hạ.

Không đẹp.

Ai đi cắt cỏ mà chẳng dính ít nhựa cỏ xanh đen, không phải do dơ, mà vì tay Trường Hạ tuy thon dài nhưng đốt tay lại thô ráp, chẳng thể gọi là đôi tay đẹp, chỉ khiến người khác biết y quen làm việc nhà nông.

Mấy năm đầu Trường Hạ về nhà, đông đến tay đều bị tê cóng, bong da nứt nẻ. Bùi Diệu nhớ rất rõ, A phụ mỗi năm đều thoa mỡ heo cho y, giúp dịu bớt chỗ nứt nẻ.

Khi ấy năm tháng khó khăn, đồng áng chẳng được mùa, nhà ai cũng túng thiếu. Mỡ heo là thứ quý giá, thế mà Trần Tri vẫn cắn răng moi ra một ít cho Trường Hạ xoa tay.

Trẻ con mà, tay tứa máu nhìn thương lắm. Vả lại, Trường Hạ là đứa mua về, nếu nuôi không ra hồn, trong làng lại sinh chuyện.

Bùi Diệu khi ấy còn nhỏ, chẳng hiểu lý do, chỉ nhớ đến mỡ heo.

Giờ lớn rồi, tay Trường Hạ cũng không còn bị nứt nẻ như xưa.

Nghỉ ngơi đủ, Trường Hạ vứt sợi cỏ trong tay, đứng dậy định vác sọt trúc lên vai.

Ai ngờ Bùi Diệu lại bước tới xách sọt đi mất.

Trường Hạ ngây người, ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt gần như tức tối của đối phương.

Tim y giật thót một cái, không hiểu mình lại chọc gì khiến người ta phật ý, vội vã đưa tay định giành lại, lắp bắp nói: “Ta… ta tự mang là được.”

Bùi Diệu cau mày.

Hắn từng thấy mấy gã con trai cùng tuổi lúc cố gắng nịnh nọt mấy cô nương, song nhi đẹp đẽ, bọn họ luôn nhận được ánh mắt thẹn thùng xen chút vui mừng.

Còn Trường Hạ thì sao?

Hắn giúp bao việc, vậy mà mặt vẫn cứ đần ra, chẳng thấy nở nổi một nụ cười. Nhìn là bực!

Hắn quăng sọt lên vai, rồi dùng ánh mắt soi mói, săm soi Trường Hạ từ đầu tới chân một lượt.

Không đẹp! Ngoài cái miệng ra thì chỗ nào cũng không đẹp!

Thiếu niên cao ráo, xấu hổ hóa tức giận, hầm hầm xách sọt quay đi.

Trường Hạ đứng ngẩn ra, tay trống trơn chẳng lấy lại được sọt.

Ban đầu còn cảm thấy lúng túng vì bị đối phương nhìn kiểu kỳ quặc, nhưng thấy Bùi Diệu bỏ đi, y hốt hoảng đuổi theo sát nút.

Dù hai người cứ ngược đời như vậy, nhưng buổi chiều vẫn cùng nhau ra ngoài cắt cỏ.