…
Từng giọt mưa to như hạt ngô rơi rào rào trên mái ngói, chẳng mấy chốc đã hóa thành một trận mưa lớn như trút. Nước mưa từ mái ngói nghiêng dốc xuống ào ào không ngớt. Trong sân nước tụ thành dòng, chảy dồn dập về chỗ trũng, rồi len lỏi qua khe gạch dưới chân tường chảy ra ngoài.
Trời từ sáng sớm đã âm u, mây đen tụ lại, nhà họ Bùi đoán có mưa nên không ra ngoài.
Quả nhiên mới hơn nửa buổi đã đổ mưa.
Bùi Hữu Ngõa cùng cha mẹ ngồi dưới mái hiên vừa ngắm mưa vừa chuyện trò đôi câu. Lúa mì năm nay lớn tốt, đúng lúc cần nước thì mưa đổ tới, mưa đủ là khỏi cần dẫn nước tưới ruộng.
Trong bếp, Trường Hạ mở nắp xửng đang bốc hơi nghi ngút. Bánh màn thô đã hấp xong một khay, ở giữa có bát canh trứng đang nóng hôi hổi, thấy đã chín, y không tiếp thêm củi nữa.
Trần Tri đứng trước bếp lò bên cạnh, múc nấm xào vào bát, rồi hướng ra ngoài gọi lớn: “Ăn cơm thôi!”
Trời mưa, thức ăn không dễ mang ra ngoài, bếp khá rộng nên ăn luôn trong bếp là tiện nhất.
Bùi Diệu từ gian đông sương phòng chạy ra, bước nhanh vào bếp. Hắn nhanh tay bày bàn ghế, chờ cha mẹ và ông bà vào rồi cả nhà mới ngồi xuống.
Một bát thịt ba chỉ xào măng, một bát đậu phụ khô trộn nguội, một bát hoa kim châm trộn mộc nhĩ, một bát nấm xào.
Ngoài thịt ba chỉ và đậu phụ khô là mua, còn măng, mộc nhĩ và nấm đều hái trên núi, hoa kim châm là trồng trong vườn. Bình thường ăn cơm chỉ có một hai món, hôm nay mưa, rảnh rỗi nghỉ ngơi nên làm tươm tất hơn một chút để “cải thiện đời sống”.
Canh trứng là để bồi bổ cho Đậu Kim Hoa, người khác không có phần. Thêm một giọt dầu mè, hương thơm lập tức bốc lên ngào ngạt.
Lúc Trần Tri quay đi lấy dưa muối, Đậu Kim Hoa tranh thủ múc một muỗng canh trứng bỏ vào bát Bùi Diệu, tay nhanh như chớp, múc thêm một muỗng cho Trường Hạ.
Trần Tri bưng đĩa dưa muối trở lại, thấy hai đứa nhỏ mỗi đứa có thêm một muỗng canh trứng, chỉ giả vờ không thấy.
Nhà nông, trai gái gì cũng ăn khỏe. Chỉ có Đậu Kim Hoa tuổi đã cao, dạo gần đây lại không khỏe nên ăn ít, còn Trường Hạ thì một bữa cũng có thể ăn hai bánh màn với một bát nước cơm.
Chớ nói chi tới Bùi Diệu, cái tuổi đang lớn như hắn, khẩu phần một mình đủ bằng hai ba người cộng lại.
Trường Hạ ngồi cạnh Bùi Diệu, bàn ăn trong bếp nhỏ hẹp, sáu người chen chúc mới đủ chỗ. Người khác không sao, nhưng Bùi Diệu chân dài người to, chỉ nhìn thì có vẻ cao gầy thôi, chứ thật ra ngồi chiếm chỗ lắm hai đầu gối đã sát tới chân Trường Hạ rồi.
Trường Hạ lặng lẽ nhích sang bên, lại sợ người lớn để ý sinh nghi nên không dám nhúc nhích mạnh, chỉ co ro rụt người lại.
Bùi Diệu thường ngày ăn cơm không chậm, hôm nay chẳng biết sao lại lề mề mãi, ăn tới tận cuối cùng vẫn chưa xong.
Đợi đến khi hắn cuối cùng cũng đặt đũa đứng dậy, Trường Hạ còn chưa kịp thở ra một hơi thì đã nghe A phụ bảo Bùi Diệu đi cho heo ăn.
Việc này vốn là của Trường Hạ, rửa sạch nồi, nấu cám heo, rồi tự mình xách ra sau vườn.
Trần Tri đem phần dưa muối còn thừa cất vào tủ, hôm nay món ăn ngon, chẳng ai đυ.ng đến dưa mấy. Hắn vừa cất vừa dặn: “Trời mưa, đường trơn, ngươi giúp nó một tay đi, hai thùng cám không nhẹ đâu.”
“Biết rồi, A phụ.” Bùi Diệu mặt không cảm xúc đáp lời.
Ngoài kia mưa mỗi lúc một lớn, hắn dứt khoát không ra ngay, ngồi xuống trước bếp thổi lửa nhóm lại. Người trong nhà đều đã vào phòng nghỉ, chỉ còn lại hai người họ.
Trường Hạ chẳng hiểu vì sao, trong lòng như có tảng đá đè nặng, tay vẫn rửa bát đũa, nhưng chân cẳng thì như đông cứng lại, khó chịu không tả.
Đã bốn năm ngày rồi, y không dám nhìn thẳng vào Bùi Diệu.
Mà người đang nhóm lửa kia dường như cũng chẳng định lên tiếng, hai người lặng lẽ làm việc, chẳng ai nói với ai câu nào.
Cái hôm đó, rốt cuộc cũng chẳng cảm được mùi vị gì, còn mấy lời mà người ta vẫn nói nào là “diệu kỳ”, “thơm ngọt”, Bùi Diệu cảm thấy hết sức vô lý. Đúng là bọn chưa từng hôn bao giờ, tưởng tượng nó thành chuyện thần tiên. Toàn lũ ít trải đời!
Hắn thật chẳng có tình ý gì với Trường Hạ, chỉ là tò mò. Muốn biết hôn môi rốt cuộc có gì hay.
Nghĩ kỹ thì trong đám nhỏ ở thôn này, chỉ có hắn là có "phu lang nuôi từ nhỏ". Nếu muốn tìm người thử hôn, đương nhiên chỉ có Trường Hạ là ứng cử viên duy nhất, vừa tiện lại không sợ bị đồn thổi.
Nhưng Bùi Diệu trước giờ chưa từng thấy Trường Hạ giống như “phu lang” của mình. Cha mang y về nhà nuôi, hai đứa lớn lên cùng nhau, hắn cũng chẳng cảm được chút nào cái gọi là “quan hệ vợ chồng” giữa họ.
Chỉ vì một lần nổi hứng tò mò, nhìn kỹ hơn hai lần, ai dè đêm hôm ấy lại mộng xuân mà mộng tinh.
Bùi Diệu không phải dạng đầu đất, trước đây cũng từng có vài lần, nhưng chưa từng mơ những thứ rối rắm như vậy.