Chương 37

Lúc ấy còn ngây thơ chẳng hiểu mấy chuyện này, cũng chẳng mấy để tâm, nghĩ mình là một song nhi, xem con trai làm gì. Thế mà năm nay bỗng như bừng tỉnh, bắt đầu biết để ý dung mạo người khác, vừa nhìn thì quả thật là danh bất hư truyền.

Bùi Diệu tướng mạo đúng là cực tốt, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, sạch sẽ; tròng mắt đen nhánh, đôi mắt kia tựa như bẩm sinh đã mang sẵn vài phần ý cười. Dẫu bản thân trầm lặng ít nói, nhưng nhờ ánh mắt kia, nhìn ai cũng thấy ôn hòa, không mang chút sắc bén nào.

Lũ thiếu niên thiếu nữ mới nhen nhóm tình đầu thường chỉ biết ngưỡng mộ khen ngợi, mà người lớn trong thôn lại nghĩ sâu xa hơn nhiều. Nhà họ Bùi sống cũng khấm khá, mười mẫu ruộng tuy trông không nhiều nhưng trong đó có đến bốn mẫu là đất tốt, lại thêm Bùi Hữu Ngõa mỗi năm đến mùa nông nhàn đều ra ngoài buôn bán, nhà còn xây được cả ngói xanh.

Cứ nhìn tường rào cao vυ"t, mái ngói chỉnh tề là biết, trong Loan Nhi thôn, nhà này cũng tính là giàu có. Cho nên từ sau khi Bùi Diệu mười lăm tuổi, trong thôn chẳng phải không có người động lòng, muốn kết thân với nhà họ Bùi.

Chỉ tiếc là Bùi Hữu Ngõa từ sớm đã mang về một đồng dưỡng phu lang cho Bùi Diệu, dưỡng trong nhà từ nhỏ. Người nào có ý cũng đành tiếc nuối thở dài, dẹp tâm tư sang một bên.

Nghe tiếng nước dội rửa tay rửa mặt trong sân, Triệu Cầm và Trần Tri cũng vừa nói xong chuyện cần nói, liền không ở lại lâu, dẫn theo Dương Tiểu Đào và Dương Họa Thước rời đi.

Trần Tri và Trường Hạ cùng nhau tiễn bọn họ ra đến cửa. Dương Họa Thước tuổi còn nhỏ, nhưng hai năm nay đã ra dáng thiếu niên, diện mạo lại rất khá. Ở giữa ấn đường là đóa hồng điền đỏ thắm, mắt phượng long lanh, da trắng mịn, má còn ửng hồng tựa như vừa đánh chút phấn son, nhìn mà khiến ai cũng phải cưng chiều.

Trẻ con mà xinh xắn thì dễ khiến người lớn liếc nhìn nhiều hơn đôi chút. Trần Tri nheo mắt cười, nói: “Thước ca nhi nhà ta càng lớn càng ra dáng.”

Dương Họa Thước ngượng ngùng đỏ mặt, mím môi khẽ cười, có chút e thẹn.

“Ta cũng thấy thế, nhìn Thước ca nhi của chúng ta thế này, ai mà chẳng thấy yêu.” Triệu Cầm cũng cười híp mắt phụ họa, ánh mắt lại khẽ liếc về hồng điền đỏ tươi nơi ấn đường Dương Họa Thước.

Hồng điền vốn là dấu hiệu để phân biệt song nhi với nam đinh, màu càng đậm thì thể trạng càng dễ sinh dưỡng. Nàng biết rõ ý của song thân Dương Họa Thước, đứa nhỏ thế này, sao có thể gả bừa cho một nhà bình thường. Môn đăng hộ đối là tối thiểu, nếu tìm được nhà khá hơn thì càng tốt. Với diện mạo này, Dương Họa Thước hoàn toàn có thể gả vào cửa nhà khá giả.

Lúc sắp quay lưng về nhà, ánh mắt Triệu Cầm vô tình chạm phải Trường Hạ đứng cạnh, nét cười trên mặt vẫn chẳng suy suyển.

Nàng bỗng nhớ lại chuyện đầu năm cùng mẫu thân Dương Họa Thước cũng là em dâu nàng ngồi rảnh rỗi tán gẫu, có nhắc tới căn nhà mới nhà họ Bùi, nói thật là không khỏi ganh tỵ. Rồi lại nói đến hôn sự của Bùi Diệu.

Bùi Diệu lớn hơn Dương Họa Thước một tuổi, tuổi tác xem ra cũng vừa vặn, tướng mạo thì đẹp, nhà lại khá hơn nhà Dương Họa Thước.

Khi ấy em dâu chỉ tiện miệng đùa vài câu: “Tiếc là Bùi Diệu có phu lang từ nhỏ rồi, không thì đã nhờ người làm mối cho Thước ca nhi nhà ta.” Nói chơi là vậy, nhưng lòng Triệu Cầm vẫn để tâm.

Trong thôn lời ra tiếng vào nàng ít nhiều cũng nghe được, trước kia thì không mấy bận tâm, dù sao cũng chỉ là lời đồn. Nhưng hôm nay lại thấy Trường Hạ, chợt nhớ ra Trường Hạ đã mười chín rồi, còn lớn hơn Tiểu Đào nhà nàng đến hai tuổi, thế mà nhà họ Bùi vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Nàng vừa đi vừa nghĩ bụng, lát nữa phải nhắc Trần Tri một tiếng. Con lớn rồi, không thể cứ trì hoãn mãi, nếu thật để qua hai mươi tuổi mà hôn sự vẫn chưa quyết, thì thiên hạ miệng đời không dễ nghe đâu.

Trần Tri cũng thật là, bình thường làm việc đâu ra đấy, sao tới chuyện lớn lại hồ đồ thế cơ chứ.

Đậu Kim Hoa mấy hôm nay trong người không khỏe, than đau chân, nằm nghỉ trên giường hai ngày rồi, ít khi bước xuống đất.

Trường Hạ từ ngoài cửa quay về, nghe thấy trong phòng đông vang lên vài tiếng ho khẽ, liền xách ấm nước trên bếp lò bùn vào châm thêm trà nóng.

Y rót một bát nước, ngồi xuống bên giường đưa qua tay, hỏi: “Bà nội, giờ còn đau chân nữa không?”

“Đỡ nhiều rồi.” Đậu Kim Hoa ngồi dậy, nhấp mấy ngụm trà, rồi hỏi: “Vừa nãy ai tới thế?”

Trường Hạ đáp: “Là thím Cầm với Tiểu Đào, Thước ca nhi họ tới.”

Đậu Kim Hoa gật gật đầu, không nói thêm gì, uống xong một bát lại nằm xuống nghỉ tiếp.

Trường Hạ xách ấm bước ra, vừa đi đến cửa chính thì đυ.ng phải Bùi Diệu đang đi vào. Y vội vàng khựng bước, đồng thời thu tay đang cầm ấm nước nóng ra sau lưng, sợ làm Bùi Diệu bị phỏng.