Chương 36

Dương Phong Niên như bị sét đánh ngang tai, đỏ bừng mặt mắng Bùi Thành một trận.

Bùi Thành lúc ấy thì đầu óc còn đang vương vấn mấy hình ảnh trong tranh, nghe mắng mới sực tỉnh, xấu hổ đóng sách lại, biết là thứ không ra gì, nhưng vẫn không nhịn nổi mà thấy tò mò.

Còn về phần Bùi Diệu hắn lại đang ngây ra.

Một trong những bức vẽ là cảnh hôn môi, khiến hắn chợt nghĩ tới Trường Hạ.

Chiều hôm ấy, trời nhiều mây, nắng thỉnh thoảng bị che khuất. Trong sân nhà họ Bùi gia vọng ra tiếng trò chuyện, lẫn vào đó là mấy tiếng cười khoan khoái.

Trần Tri và Triệu Cầm ngồi dưới mái hiên, chỗ gió thổi thông thoáng, vừa trò chuyện vừa khâu đế giày.

Trong tây sương phòng, Trường Hạ, Dương Tiểu Đào và Dương Họa Thước đang ngồi quây quần trên giường đất, cùng nhau đan kết dây ngũ sắc.

Trên chiếc bàn nhỏ đặt một bình đất nung cắm vài đóa hoa dại rực rỡ, là Dương Tiểu Đào mang tới. Nàng là con gái thứ hai của Triệu Cầm, nhỏ hơn Trường Hạ hai tuổi, nay mười bảy xuân xanh, hai nhà lại ở sát vách, đương nhiên là thân thiết. Hôm nay nàng theo huynh đệ lên núi chơi, hái được mớ hoa, tiện theo mẫu thân ghé sang nhà Bùi, tay xách theo một ít tặng Trường Hạ.

Dương Họa Thước là tiểu song nhi nhà Tam thúc nàng, năm nay vừa tròn mười lăm, hôm nay ghé nhà nàng chơi, nên nàng rủ y ấy theo tới thăm Trường Hạ luôn.

Mấy người nam nhân trong nhà họ Bùi thì đều không có nhà, Bùi Diệu theo phụ thân xuống bến trấn làm việc, còn Bùi Táo An thì mỗi ngày đều ra ngoài nhặt củi, cắt cỏ cho heo, bởi vậy cửa sổ trong phòng Trường Hạ đều mở toang, gió dễ dàng ùa vào.

Hôm nay trời râm mát, gió thổi qua làn da cũng dễ chịu mát rượi.

Dây màu rực rỡ, hoa tỏa hương nhè nhẹ. Ba gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sức sống, ngây thơ tươi tắn. Dù không son phấn, không trang sức xênh xang, tóc tai chỉ búi đơn sơ, mà khí sắc thanh xuân vẫn phơi phới như cỏ non đầu xuân, vừa nhìn đã thấy lòng nhẹ bẫng.

Dương Tiểu Đào má phính phính, làn da ngăm ngăm do phơi nắng quanh năm, nhưng lại có một mái tóc đen nhánh bóng mượt. Vì tiện làm việc, nàng bện tóc thành một bím dày vắt sau lưng, trông tùy ý mà gọn gàng.

Bên ngoài, tiếng nói chuyện của Trần Tri và Triệu Cầm đột nhiên nhỏ lại, nhưng trong sân yên tĩnh, vài câu vẫn lọt được vào tai bọn Trường Hạ.

Dương Họa Thước không nhịn được che miệng cười trộm, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cong lên. Ngay cả Trường Hạ cũng khẽ nở nụ cười ngượng ngùng, cùng quay sang nhìn Dương Tiểu Đào.

Bên ngoài, Triệu Cầm đang cùng Trần Tri bàn chuyện hôn sự của con gái.

Dương Tiểu Đào mười bảy rồi, đúng độ tuổi bàn cưới gả chồng. Trong thôn Triệu Lý có một nhà nhờ mai mối tới hỏi, hôm nay nàng theo mẹ sang thăm Bùi gia, một phần là dạo chơi, một phần cũng để dò hỏi chút tin tức. Dẫu sao Bùi gia và Triệu Liên Hưng có họ hàng, qua lại cũng nhiều, chuyện lớn như vậy, không thể không thăm dò cho kỹ.

Dương Tiểu Đào bình thường lanh lẹ là thế, mà giờ cũng ngượng ngùng đỏ mặt. Bị Trường Hạ và tiểu đường đệ trêu chọc bằng ánh mắt, nàng nhất thời nghẹn lời, bĩu môi ra vẻ bực bội.

“Hừ!” Nàng hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, dứt khoát không thèm nhìn bọn họ, coi như không thấy cho rảnh lòng.

Trần Tri và Triệu Cầm vừa nói chuyện vừa khâu giày, nay hết dây gai, hai người liền dời vào trong nhà. Giờ thì trong phòng không nghe được tiếng người lớn nữa, Dương Họa Thước và Trường Hạ cũng thôi cười, còn Dương Tiểu Đào thì thừa dịp đang bận việc, lảng tránh chủ đề, quay người khoe dây đan mình mới làm xong cho hai người xem.

Ba người chụm đầu, bàn cách kết dây ra sao, ai trong thôn tay nghề cao hơn, đang nói chuyện rôm rả, bỗng bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Vừa ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, liền bắt gặp ánh mắt Bùi Diệu đứng trong sân.

Dương Tiểu Đào liếc nhìn hắn một cái, nét mặt điềm nhiên như không.

Hai nhà họ ở gần nhau, cũng giống như Trường Hạ và Bùi Diệu vốn quen biết từ nhỏ, thuở bé còn từng cùng nhau đốt pháo, thắp đuốc vào mỗi dịp đầu xuân.

Chỉ có Dương Họa Thước, do nhà ở tận lão Trang Tử, chẳng thân thiết mấy với Bùi Diệu, nên thoáng chốc luống cuống, chẳng biết trốn đâu cho phải khi nghe có người đến. Cửa sổ cửa lớn đều mở toang, hắn bối rối đến nỗi không tìm ra chỗ nào để núp cho kín.

Bùi Diệu không hề bước đến gần cửa sổ, chỉ đứng giữa sân, thấy bọn họ thì hơi gật đầu một cái, không dừng lại lâu liền quay người đi thẳng vào gian đông sương phòng.

Trường Hạ vội vàng đóng kín cửa sổ, cũng khép hờ cửa lớn lại. Dương Họa Thước còn nhỏ, mặt mũi bất giác đỏ ửng, sau cơn lúng túng chỉ biết cúi đầu im thin thít.

Tướng mạo của Bùi Diệu vốn nổi tiếng khắp Loan Nhi thôn, không chỉ tuấn tú mà còn cao ráo vạm vỡ, là tay làm lụng cực giỏi trong đám thanh niên. Trước kia hắn từng nghe các cô nương trong thôn thì thầm bàn tán sau lưng, biết rằng mỗi lần trông thấy Bùi Diệu, dẫu mặt đỏ tai hồng ngại ngùng cũng không nhịn được liếc nhìn vài cái.